Vừa mở mắt ra, nàng ta đã thấy Lục Nguyên Tịch ôm Mạnh Dung Trinh ngồi ngay trước mặt mình, ung dung nhấm nháp trà.
Còn mình thì bị người ta ấn quỳ rạp trên đất.
“A a a! Đau quá! Ngươi dám sai người đá ta?”
“Ngươi không sợ ta mách đại phu nhân sao?”
“Đồ tiện nhân không biết đẻ trứng, ta nói cho ngươi hay, chỉ cần ngươi không cho ta uống thuốc tránh thai, thì ta nhất định có thể sinh hạ trưởng tử cho gia chủ!”
Kim di nương trợn mắt căm hận, gương mặt vốn còn coi là đoan chính giờ sưng phù đến khó tin, thân thể nàng ta bẩn thỉu hỗn độn, quả thực khiến người ta không đành lòng nhìn, kẻ không biết còn lầm tưởng là nàng ta nông phụ vừa từ ruộng đồng trở về nữa mất.
Đáng tiếc, nàng ta bị áp chế chặt chẽ, không thể động đậy.
Trong mắt nàng ta tràn ngập oán hận, độc địa, cùng với sự khinh miệt đối với Lục Nguyên Tịch, hận không thể xông tới siết cổ Lục Nguyên Tịch.
Lục Nguyên Tịch nhếch khóe môi anh đào, đôi mắt hoa đào thoáng ánh lên nụ cười xen lẫn vẻ lạnh lùng.
“Đến đây, Bạch Chỉ, bắt đầu đi.”
Kim di nương lộ vẻ mặt mờ mịt.
Bắt đầu, bắt đầu cái gì?
“Chát!”
“A!”
“Chát!”
“A a a! Ngươi...” Không đợi Kim di nương nói hết, lại thêm một cái bạt tai giòn giã vang lên, đánh vào má nàng ta khiến nơi đó sưng đỏ tấy, thậm chí ẩn hiện tia máu.
Lục Nguyên Tịch mấp máy môi nói không nhanh không chậm:
“Thân là chủ mẫu, tại sao không thể động tới ngươi? Ngươi cho rằng mình là Công chúa, Quận chúa nào sao? Cũng không tự soi gương xem lại dáng vẻ của mình? Ngươi xứng sao?”
“Còn về chuyện mách với đại phu nhân, ta đây cung kính chờ đợi.”
Lại thêm vài tiếng “chát chát” giòn tan liên tiếp, khiến các nha hoàn trong hậu viện ai nấy đều kinh hồn bạt vía, run rẩy như cầy sấy.
Dù sao thì, phu nhân vẫn là phu nhân.
Kim di nương sưng mặt đến không thốt nên lời, còn Bạch Chỉ thì càng đánh càng hăng hái, dù lòng bàn tay có chút đau nhưng càng đau lại càng thấy sảng khoái!
Đến cái tát thứ mười lăm, Kim di nương lại lần nữa hôn mê bất tỉnh.
Thế là nàng ta lại bị tạt nước lạnh cho tỉnh dậy, rồi bắt đầu khóc nấc lên, cầu xin không ngừng.
“Ta sai rồi, đừng đánh nữa, ta sai rồi...”
Lục Nguyên Tịch không nghe theo.
“Bạch Chỉ, tiếp tục!”
Thấy Lục Nguyên Tịch thề không buông tha, lòng oán hận của Kim di nương lúc này đã đạt đến đỉnh điểm.
Sau khi năm cái tát cuối cùng kết thúc, Kim di nương được vài người khiêng về Minh Nguyệt Quán, nơi các thϊếp thất sinh sống.
Dọc đường đi, đám hạ nhân chứng kiến tình trạng thảm hại của Kim di nương mà ai nấy đều trợn tròn mắt.
Sau khi biết chuyện là do phu nhân ra tay, chúng lập tức cụp đuôi làm việc, trong lòng âm thầm muốn tránh xa những thϊếp thất ở Minh Nguyệt Quán hơn.