“Chẳng phải tại lúc ngươi đưa cho ta không giữ chặt chim hoàng yến nên nó mới bay đi sao!”
“Mới bốn tuổi đã lanh mồm lanh miệng như vậy, còn đổ lỗi cho người khác, mẹ ngươi đã dạy ngươi toàn những thứ tệ hại gì không vậy! Đúng là phá hoại gia phong, cái thứ của nợ!”
Vừa nghe thấy ba chữ “thứ của nợ”, cuối cùng Mạnh Dung Trinh cũng không nhịn được òa khóc, con bé nhào vào lòng Thu Tang ở phía sau: “Người mới là thứ của nợ! Con là đích nữ Mạnh phủ, còn người lại chỉ là di nương!”
“Đích nữ Mạnh phủ thì đã sao? Chẳng phải vẫn là thứ của nợ sao?”
Kim di nương chẳng hề thấy xấu hổ khi cãi nhau với một đứa nhỏ bốn tuổi, thấy Mạnh Dung Trinh khóc, nàng ta còn cười vang đầy đắc ý, liên tục mắng con bé là thứ của nợ.
Bỗng nhiên, một bóng người vọt tới, Kim di nương còn chưa kịp phản ứng thì đã có một tiếng “Chát” vang dội vang lên.
“Bịch” một tiếng ngã lăn.
Kim di nương bị tát đến mắt nảy đom đóm, ngã thẳng xuống đất, suýt chút nữa hôn mê, có thể thấy lực của người này lớn đến mức nào.
Vừa trở về đã thấy hai mắt Dung cô nương đẫm lệ, trong lòng Bạch Chỉ đã nén một cơn giận từ lâu, sau khi nhận được ánh mắt ngầm đồng ý của Lục Nguyên Tịch, nàng ta trực tiếp táng cho Kim di nương một bạt tai, trút được cơn uất hận trong lòng.
May mà bình thường Bạch Chỉ hay luyện thiết sa chưởng, cuối cùng cũng có dịp dùng đến.
Có trời mới biết, mỗi ngày nàng ta đã tưởng tượng đến cảnh tát Đại phu nhân, Oánh cô nương và các di nương kia, thậm chí là cả gia chủ này như thế nào, cảnh tượng đó phải nói là sướиɠ tận răng!
Một cái bạt tai giáng xuống, khiến tứ tọa kinh hãi.
Nụ cười trên gương mặt của cả nhóm nha hoàn hầu hạ Kim di nương còn chưa kịp tắt hẳn, thân thể đã cứng đờ.
Đinh Ngọc đang bước nhanh tới, thấy Bạch Chỉ ra tay lanh lẹ, trong lòng thầm cười, ngoài mặt lại giả vờ vội vàng đến bên Kim di nương, dẫm lên y phục của nàng ta vài lần, rồi làm bộ muốn đỡ nàng ta dậy.
“Kim di nương có sao không ạ? Ai da, nha đầu Bạch Chỉ này vốn thanh mảnh, chắc là ra tay cũng không nặng, không hiểu sao di nương lại té ngã. Mau, mau đỡ Kim di nương dậy.”
Đầu óc Kim di nương trống rỗng, hiển nhiên vẫn chưa kịp phản ứng lại, nàng ta đưa tay ra để nàng ta đỡ mình.
Nào ngờ, Đinh Ngọc đã “cố hết sức” mấy lần mà vẫn không thể đỡ Kim di nương dậy nổi.
Chờ đến khi Kim di nương hoàn toàn tỉnh táo lại, cơn giận bỗng bốc lên ngùn ngụt, nàng ta dùng một tay đẩy phắt Đinh Ngọc ra, lập tức đứng bật dậy. Với khuôn mặt sưng đỏ, khóe miệng rỉ máu, nàng ta như phát điên mà nhào về phía Lục Nguyên Tịch.
“Ngươi dám cho người đánh ta! Tiện nhân này! Rốt cuộc ai cho ngươi cái lá gan đó?”
Kim di nương thực sự phát điên rồi, lời lẽ thốt ra đều hồ đồ.
Bị đánh thê thảm ngay trước mặt bao người như vậy!
Điều này chẳng khác nào quăng thể diện của nàng ta xuống đất mà giẫm đạp!