Chương 31

Cuối cùng Đế vương cũng ra lệnh: “Được rồi, lui xuống đi.”

Các cung nữ vội vàng đứng dậy, hành lễ rồi nhanh chóng rút lui, như thể có mãnh thú hay lũ lụt đang đuổi theo sau.

...

Trở về Mạnh phủ, Lục Nguyên Tịch thân tâm mệt mỏi, đêm qua không ngủ ngon, giờ đây nàng chỉ muốn nghỉ ngơi cho khỏe.

Không ngờ nha hoàn Lạc Cẩn chăm sóc Mạnh Dung Trinh lại vội vàng chạy tới.

“Phu nhân, cô nương bị Kim di nương trách phạt, nói là cô nương đã thả mất con chim hoàng yến yêu quý nhất của nàng!”

Cô nương, Kim di nương, trách phạt...

Các từ ngữ ấy lẫn lộn vào nhau, khiến tâm trạng vốn đã chẳng vui vẻ gì của Lục Nguyên Tịch bỗng chốc bùng lên như lửa đốt.

Gương mặt vốn đoan trang hiền thục chợt lạnh lẽo, đôi mày nhuốm một tầng hàn khí như có như không.

Trách phạt?

“Đi!”

Lục Nguyên Tịch nghiêm giọng quát, cảm xúc khác thường này khiến mấy nha hoàn bên cạnh âm thầm kinh ngạc.

Bởi lẽ, Kim di nương là cháu gái xa của Đại phu nhân, thường ngày vốn thích đối đầu với nàng.

Mỗi lần nảy sinh tranh chấp đều là Đại phu nhân đè ép nàng, nói nàng không coi trọng tôn ti, chẳng hề hiếu thuận với người mẹ chồng là bà ta, lần nào cũng dùng đạo hiếu để chèn ép nàng.

Mà gia chủ cũng không phải chuyện gì cũng bênh vực nàng.

Tại hậu viện Tiêu Tương Uyển, Mạnh Dung Trinh tủi thân nhìn con người gỗ nhỏ mà con bé yêu quý nhất bị nha hoàn của Kim di nương dẫm đạp mạnh xuống đất, đầu và thân người gỗ đứt lìa.

Thấy đã dẫm nát con người gỗ dưới chân, nha hoàn còn đắc ý như vừa giành được chiến thắng, tiện đà đá con người gỗ đó về phía con bé.

Kim di nương bên cạnh nàng ta càng vênh váo, hai tay chống nạnh, hận không thể dùng lỗ mũi hếch lên trời.

“Đáng đời! Ai kêu ngươi dám thả con chim hoàng yến mà ta yêu quý nhất đi!”

“Nếu ngươi làm mất vật ta yêu quý, thì ta cũng nên có qua có lại mà dẫm nát con người gỗ này của ngươi!”

Con người gỗ này được Mạnh Dung Trinh trân quý đặt ở đầu giường, đến nỗi khi lục soát Tây Sương phòng các nha hoàn đã nhìn thấy ngay, bèn nịnh nọt đưa cho Kim di nương.

Mạnh Dung Trinh giận đến đỏ cả mắt, không nhịn được biện bạch:

“Là do chính người không phải! Người treo con chim hoàng yến ở chỗ con nói cho con chơi, đợi khi conmuốn chơi thì người lại bắt con phải trả lại!”

“Con đã nói muốn tự mình thả chim hoàng yến vào l*иg, người lại nhất quyết không cho, cứ phải tự mình nhốt lại, kết quả chim hoàng yến đã bay mất trong tay người!”

Thần sắc Kim di nương khẽ biến, nàng ta dữ tợn sải bước về phía Mạnh Dung Trinh.