Lục Nguyên Tịch: “...”
Buổi sáng sớm trời xuân tươi sáng, thỉnh thoảng còn nghe thấy vài tiếng chim hót lảnh lót cùng tiếng gió thổi xào xạc trên lá cây.
Tam Công chúa Uất Trì Tình được cung nữ dẫn đến.
“Phụ hoàng an ạ...” Còn về nữ nhân không quen biết này, Uất Trì Tình không biết nên xưng hô thế nào, bởi y phục của nàng không giống với trang phục của các nương nương trong cung, nhưng lại đứng cạnh Phụ hoàng.
Uất Trì Cảnh cười, quay đầu giới thiệu với Lục Nguyên Tịch: “Đây là Ngũ Công chúa của Trẫm, năm nay năm tuổi.”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đồng loạt cúi đầu, vẻ mặt phức tạp trong mắt như muốn tràn ra ngoài.
Còn Tôn Vĩnh Phúc thì lảo đảo, suýt nữa ngã lăn quay tại chỗ, khuôn mặt đang tái mét vội vàng nặn ra một nụ cười, phất trần một cái.
“Ôi chao, Bệ hạ lại nói đùa rồi, thật khiến người ta không nhịn được cười. Vị này chính là Tam Công chúa trong cung, năm nay năm tuổi.”
Khi thấy thần sắc mọi người thay đổi lúc nãy, Lục Nguyên Tịch đã tò mò không biết Thiên tử đã nói nhầm điều gì, đến khi nghe thấy lời “sửa chữa” đầy ý cười của Tôn Vĩnh Phúc béo tốt thig nàng mới hiểu ra.
Thì ra không phải Ngũ Công chúa, mà là Tam Công chúa!
Chẳng lẽ Bệ hạ ngay cả thứ bậc của nàng Công chúa duy nhất của mình cũng không rõ sao?
Uất Trì Cảnh mặt không đổi sắc, cười với Tam Công chúa, vươn tay ra: “Sai rồi, là Tam Công chúa. Lại đây... để Phụ hoàng ôm một cái.”
Lục Nguyên Tịch thu lại sự phức tạp trong lòng, khom gối hành lễ: “Tam Công chúa an.”
Tam Công chúa không hiểu chuyện gì xảy ra trong Thiên điện, chỉ biết Phụ hoàng đã lỡ lời gọi sai tên của mình và còn muốn ôm mình.
Dù trong lòng có sợ hãi đến mấy thì con bé vẫn cố gắng vươn tay ra, không để đương kim Thiên tử mất mặt.
“Tình phụ tử thâm sâu” duy trì chưa đầy nửa khắc trà, cùng với bóng lưng Lục Nguyên Tịch dần khuất xa, Tam Công chúa cũng bị Uất Trì Cảnh buông xuống.
“Được rồi, đưa Tam Công chúa về đi, cẩn thận chút, đừng để Tam Công chúa nghe phải lời lẽ dơ bẩn nào nữa...”
Giọng Uất Trì Cảnh thấm đượm sự lạnh lẽo, âm u, tựa như âm thanh chói tai của lưỡi dao cọ xát trên lưu ly, khiến nỗi sợ hãi từ tận xương tủy bỗng trào ra, nổi hết da gà.
Tam Công chúa không hiểu chuyện gì xảy ra, nhanh chóng bị người ta dẫn đi.
Còn vị Thiên tử trong điện thì chậm rãi cất lời: “Nếu còn lần sau, Trẫm không chỉ nhổ lưỡi các ngươi, mà còn bắt các ngươi tự nuốt lưỡi của mình.”
“Hiểu chưa?”
Mặt các cung nữ hầu hạ Tam Công chúa trắng bệch như tuyết, quỳ rạp trên đất dập đầu lia lịa: “Nô tài hiểu, nô tài hiểu!”