Trên long sàng, Lục Nguyên Tịch cẩn thận thoa Ngọc Cơ Cao, bên cạnh nàng là Uất Trì Cảnh đang nằm nghiêng, mặt mày đầy vẻ bất mãn, khó chịu.
Đường quai hàm của hắn sắc nét, tuấn nhan căng thẳng, nét mặt chẳng chút vui vẻ.
Một vẻ không vừa lòng.
“Làm sao mà lại bị thương?” Hắn hỏi.
Động tác thoa Ngọc Cơ Cao của Lục Nguyên Tịch khựng lại, giọng nàng nhỏ như muỗi kêu.
“Quỳ.”
Uất Trì Cảnh nhướng mày, chống khuỷu tay lên tay mà tựa, tư thế lười nhác tùy ý.
“Không phải nói Mạnh Thị lang chỉ sủng ái chính phòng ư? Sao lại quỳ đến nông nỗi này?”
Trên giường của nam nhân khác mà lại nhắc đến đương kim trượng phu, Lục Nguyên Tịch chưa từng nghĩ tới điều này.
Nàng khẽ ngước mắt, bốn mắt đối diện với Đế vương, lập tức đυ.ng phải đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng của hắn.
Dường như hắn cũng chỉ tùy tiện hỏi, không hề để tâm.
Lục Nguyên Tịch cố gượng cười: “Không có sủng ái độc nhất... Là mẹ chồng bắt thϊếp quỳ từ đường.”
Hoài lang còn có ba phòng thϊếp thất, mỗi tháng có hơn nửa thời gian ở trong phòng các nàng ta.
Thấy Lục Nguyên Tịch thoa thuốc gần xong, mà ngọn lửa du͙© vọиɠ trên người mình vẫn chưa hạ, tâm tư Uất Trì Cảnh lại sống động trở lại.
Hắn kéo Lục Nguyên Tịch lại gần, nhìn nàng mím chặt môi anh đào, lo lắng nhìn mình, hắn bật cười, ghé sát tai nàng hỏi: “Biết dùng tay chứ? Lửa của Trẫm vẫn chưa được giải tỏa đâu...”
Hai má Lục Nguyên Tịch nhanh chóng nóng lên, từ màu hồng nhạt ban đầu chuyển sang đỏ bừng thấy rõ.
Dù là biết hay không thì Đế vương đã kéo bàn tay mềm mại của nàng dưới chăn gấm để nắm lấy vật của chính hắn.
Đêm này vẫn cứ dài đằng đẵng như mọi khi, dài đến mức mỗi khoảnh khắc đều là sự giày vò.
Lục Nguyên Tịch thầm nghĩ.
...
Sáng sớm hôm sau, Lục Nguyên Tịch đã mặc y phục chỉnh tề, chuẩn bị rời khỏi Đại Minh Cung.
Uất Trì Cảnh vốn nên rời đi từ sớm, không ngờ hắn vẫn chưa ngự giá đến Ngự Thư Phòng mà lại truyền lệnh đưa vị công chúa ở Tây Thiên điện tới.
Đôi mắt thâm trầm không gợn sóng của Uất Trì Cảnh lướt qua Đinh Ngọc và Bạch Chỉ đứng sau Lục Nguyên Tịch, khiến lòng Lục Nguyên Tịch chợt thắt lại.
“Bệ hạ xin yên tâm, các nàng là người của thϊếp, miệng rất kín.” Sẽ không tùy tiện nói chuyện này ra ngoài đâu.
Nghe vậy, Uất Trì Cảnh cúi đầu cười khẽ một tiếng, giọng hắn thản nhiên nhưng mang ý cười, như tiếng suối trong reo ngọc.
“Trẫm còn sợ miệng các nàng kín quá, thực ra lỏng lẻo một chút cũng chẳng sao.”
Dù sao thì nàng cũng đã là người của Uất Trì Cảnh hắn rồi, hắn cũng chẳng sợ nước bọt của đám quần thần kia văng ra, cùng lắm thì sử sách viết hắn là kẻ cầm thú bất nhân thôi.