“Thϊếp tự mình làm.”
Lục Nguyên Tịch vội vàng tự cởϊ áσ khoác ngoài của mình, sợ vị Thiên tử chẳng có chút kiên nhẫn nào kia xé rách, dù sao ngày mai nàng về phủ còn phải dùng đến bộ y phục này.
Ngay lúc Uất Trì Cảnh đè xuống, Lục Nguyên Tịch đột nhiên rên lên một tiếng đau đớn, giọng điệu kiều mị, câu hồn, nhưng cũng kéo tâm trí Uất Trì Cảnh trở về.
Trong đôi mắt hắn đen thẳm, lạnh lùng, in rõ dáng vẻ nàng cắn chặt hàm răng ngọc, không khỏi nhếch môi cười:
“Trẫm còn chưa làm gì mà nàng đã thấy đau rồi ư?”
Lời lẽ trần trụi đầy tục tĩu khiến mặt Lục Nguyên Tịch đỏ bừng.
Lúc này, mái tóc đen của nàng đã xõa hết, chiếc trâm cài phượng vàng óng ánh đã bị Uất Trì Cảnh ném đi đâu mất, đôi mắt trong veo như làn nước thấm đẫm một tầng sương, muốn rơi mà chưa rơi, nàng lắc đầu, tủi thân biện bạch:
“Là do đầu gối thϊếp đau.”
Dù Uất Trì Cảnh lúc này toàn thân đang nóng nảy, chỉ hận không thể xé toang người phụ nhân mà nuốt vào bụng, hắn cũng đành phải dừng động tác.
Vạt váy của Lục Nguyên Tịch đã bị cởi bỏ, vì vậy khi hắn cúi đầu xuống, hắn liền thấy đầu gối hai chân nàng bầm tím, tạo thành sự đối lập gay gắt với làn da trắng như tuyết xung quanh.
Kẻ cầm thú như Uất Trì Cảnh cuối cùng cũng rời khỏi người nàng, hắn lay chiếc chuông vàng nhỏ bên giường.
Tôn Vĩnh Phúc đang đứng ngoài, tinh thần còn sảng khoái, vừa nghe thấy tiếng chuông vàng thì liền ngây người.
Không phải chứ, chưa đến một khắc trà đã xong rồi ư?
Chẳng lẽ Bệ hạ bị bất lực rồi sao?
Hay là xong việc chỉ trong nửa khắc trà?
Vừa thầm rủa trong lòng, Tôn Vĩnh Phúc không quên cúi gằm đầu, nhanh chân đẩy cửa bước vào, không dám nhìn gì khác, chỉ chăm chăm nhìn đôi ủng của mình.
“Mang hai hộp Ngọc Cơ Cao tới.”
Ngọc Cơ Cao là loại thuốc mỡ độc quyền trong cung dùng để chữa trị các vết thương do cọ xát, va chạm, rất hiệu nghiệm.
Tôn Vĩnh Phúc như bị sét đánh ngang tai, lơ đãng gật đầu, vội vàng ra khỏi phòng sai người đi lấy, chỉ chưa đầy nửa nén hương sau đã mang đến, dâng lên tay Uất Trì Cảnh.
Cạch một tiếng, cửa phòng lại đóng.
Tôn Vĩnh Phúc đứng cách Thiên điện bốn thước, lẳng lặng cúi đầu, trợn tròn hai mắt.
Ôi tổ tông của lão nô ạ!
Bệ hạ, chẳng lẽ người chỉ dùng chưa đầy một khắc trà đã làm Mạnh phu nhân bị thương rồi sao?
Không thể nào! Nhưng nếu không thì sao lại lấy Ngọc Cơ Cao chứ?
Lại... Hoang dã đến vậy sao?
Tôn Vĩnh Phúc không khỏi thấy tò mò.
Phải biết rằng trước kia Bệ hạ vào hậu cung sủng hạnh nữ tử cũng chỉ nửa canh giờ là xong xuôi, gọi nước hai lần là cùng, sau đó còn có thể đến Ngự Thư Phòng phê tấu chương, vô hạn tinh lực đều dành cho tấu chương, ai dà...