Chương 23

Lục Nguyên Tịch cười nhạt không tiếng động.

Thiên tử tính toán không hề sai sót chút nào!

Ngay cả cái cớ cũng đã tìm sẵn cho nàng rồi, nhất định phải bắt nàng vào cung một chuyến sao?

Có được ắt có mất.

Đã có được việc Dung Nhi khỏi bệnh, thân thể khỏe mạnh, cái mất đi chính là quyền kiểm soát cơ thể của chính mình.

Nói không thật lòng, thân không theo ý.

Đây vốn là chuyện mình đã chấp nhận.

Lục Nguyên Tịch không phản bác, cũng sẽ không phản bác, trong ánh mắt kinh ngạc mừng rỡ của Mạnh Thời Hoài, nàng theo các công công lên xe ngựa của cung đình.

Đi thẳng đến vực sâu.

Lục Nguyên Tịch vừa rời đi, Kim thị và Mạnh Thời Oánh liền đến Tiêu Tương Uyển.

Thân hình Kim thị to béo, cổ vừa to vừa ngắn, hai con mắt láo liên xoay tròn, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó: “Không phải nói người trong cung đến sao? Người đâu?”

Đó là người trong Hoàng cung đấy! Bà ta còn chưa từng được thấy qua!

Bà ta muốn xem người trong cung khác gì với bọn họ? Chẳng lẽ mọc thêm đôi mắt hay đôi tai?

Mạnh Thời Hoài bất lực đáp: “Đương nhiên là đã đi rồi.”

Kim thị trợn tròn mắt, vô cùng bất mãn.

“Sao không để ta xem qua rồi hẵng rời đi?”

Thật là, chẳng lẽ không biết bà ta mới là người làm chủ trong Mạnh phủ sao? Ít nhất cũng phải gặp bà ta một lần chứ!

Mạnh Thời Hoài khẽ nhíu mày, vội vàng cắt ngang lời Kim thị.

“Mẫu thân, người trong cung không phải là những người mà chúng ta có thể tùy tiện bàn luận! Xin người hãy cẩn trọng lời nói!”

Bị mất mặt, sắc mặt Kim thị có chút khó coi, nhưng cũng không dám phản bác lời của nhi tử nhà mình.

Mạnh Thời Oánh đứng bên cạnh tự mình đi vào tẩm thất, nhìn mâm thức ăn trên bàn, bĩu môi không nói nên lời.

Hai đĩa nguội, hai món nóng, hai món mặn, một nồi canh gà.

Quả thật là thanh đạm đến mức không thể tin được.

Ai không biết còn tưởng phủ Thị lang Lễ Bộ đã sa sút rồi!

Uổng công nàng ta nghĩ sẽ có món ngon gì đó nên vội vàng chạy đến xem, kết quả, chỉ có vậy thôi sao?

Ngược lại, Mạnh Dung Trinh trên ghế vui vẻ đung đưa đôi chân nhỏ, được Lạc Cẩn và những người khác hầu hạ dùng bữa, từng muỗng từng miếng, ăn vô cùng ngon lành.

Mạnh Thời Oánh dùng đôi mắt tròn săm soi Mạnh Dung Trinh từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở cái bụng nhỏ hơi phồng lên của con bé.

“Ăn đúng là ngon miệng, thảo nào nuôi đến béo tròn thế này.”

Đôi mắt Mạnh Dung Trinh long lanh, nhìn cái bát trong tay Lạc Cẩn, bĩu môi, không thèm để ý đến Mạnh Thời Oánh.

Nó không thích cô cô.