Chương 19

Hắn ngửa người ra, tựa vào long ỷ, mân mê chuỗi Phật châu trên cổ tay trái. Từng hạt Phật châu tròn đầy, sáng bóng, dường như đã được mài nhẵn rất trơn tru.

Chuỗi Phật châu màu nâu sẫm tỏa ra mùi đàn hương thoang thoảng, khó nhận ra, ngửi vào có thể giúp định tâm thần.

Chẳng bao lâu sau, công công của Kính Sự Phòng bưng khay vào phòng, trên đó là những thẻ bài màu xanh khắc tên các vị chủ tử hậu cung, lặng lẽ mang theo hy vọng của các chủ tử mà đến.

Tôn Vĩnh Phúc phẩy phất trần, nhẹ giọng xin chỉ thị:

“Bệ hạ, người của Kính Sự Phòng đã đến.”

Uất Trì Cảnh không mảy may động lòng: “Lui xuống.”

Tôn Vĩnh Phúc nhớ đến lời dặn dò của Thái hậu nương nương lúc ban ngày, lộ vẻ khó xử, đành miễn cưỡng tiếp lời:

“Bệ hạ, người đã hai tháng không vào hậu cung rồi. Các tiểu chủ này nhớ người lắm đó! Dù không muốn thì người cũng nên đi ngồi một chút, uống trà ngắm hoa, tâm trạng cũng sẽ tốt hơn phải không?”

Cuối cùng, Uất Trì Cảnh cúi đầu xuống, đường quai hàm lạnh lùng sắc nét.

“Ai nói với ngươi rằng tâm trạng của Trẫm không tốt?”

Nụ cười trên mặt Tôn Vĩnh Phúc cứng lại.

“Ôi chao, lão nô nói sai rồi, là thả lỏng cơ thể và cả tinh thần phải không ạ?”

Chính là tâm trạng không tốt!

Chính là tâm trạng không tốt!

Cả ngày cứ giữ cái vẻ mặt căng thẳng đó, nhìn cái này không phải, nhìn cái kia không phải, chẳng phải là trong lòng đang nghĩ đến vị Mạnh phu nhân kia sao!

Nhìn cái gì cũng thấy có vấn đề! Không phải là tâm trạng không tốt sao!

Còn cứng cái miệng chết tiệt mãi nữa!

“Trẫm nói lại lần nữa, Kính Sự Phòng lui xuống!”

Cuối cùng, trong Ngự Thư Phòng chỉ còn lại một mình Tôn Vĩnh Phúc.

“Ngươi đi, bảo là... Vị Công chúa kia của Trẫm là Công chúa thứ mấy ấy nhỉ?”

Tôn Vĩnh Phúc: “... Tam Công chúa.”

Uất Trì Cảnh cũng chẳng bận tâm, hắn cười khẽ, vô cớ khiến Tôn Vĩnh Phúc run rẩy cả người.

“Cứ nói là đêm đó Mạnh phu nhân vào cung, tình cờ gặp Tam Công chúa, được Tam Công chúa vô cùng yêu mến. Hôm nay Tam Công chúa rất nhớ Mạnh phu nhân, cố ý mời nàng vào cung!”

Tôn Vĩnh Phúc lau đi những giọt mồ hôi không tồn tại.

Sao Bệ hạ ngay cả Công chúa duy nhất của mình xếp thứ mấy cũng không nhớ, điều này cho thấy hắn không hề để tâm chút nào!

Về việc mời Mạnh phu nhân vào cung...

Tôn Vĩnh Phúc nước mắt lưng tròng, không đành lòng nhìn Bệ hạ h phạm sai lầm ết lần này đến lần khác.

“Bệ hạ... Điều này e rằng không ổn, dù sao Mạnh phu nhân cũng là, là...”

Không đợi Tôn Vĩnh Phúc nói xong, Uất Trì Cảnh đã mất kiên nhẫn ngắt lời ông ta, đôi mắt hẹp dài chợt lóe lên ánh lạnh sắc bén.