Không ngủ không nghỉ bận rộn suốt ba ngày, Lục Nguyên Tịch hoàn toàn không được ngủ ngon, mí mắt nàng như bị đè nặng bởi một ngọn núi, có thể nhắm lại bất cứ lúc nào.
Đồng thời kéo đến là nỗi hổ thẹn đè nén khiến nàng không thở nổi.
Lòng hổ thẹn với trượng phu Mạnh Thời Hoài như nước lũ cuồn cuộn đổ xuống, hung mãnh bạo liệt nghiền nát trái tim Lục Nguyên Tịch.
Sự hổ thẹn, mặc cảm, nỗi đau vô bờ, cùng với sự bàng hoàng về tương lai trong khoảnh khắc đó đã dồn hết lên nàng.
Mạnh Dung Trinh vừa mới khỏi, Lục Nguyên Tịch liền không chống đỡ nổi mà đổ bệnh.
Thấy vậy, Kim thị và Mạnh Thời Oánh trong phủ liền mặt mày hớn hở, đi đứng cũng như mang theo gió.
Còn Mạnh Thời Hoài thanh tú tuấn mỹ thì đau lòng nắm chặt tay thê tử tái nhợt ở trên giường, cầu khẩn trời cao phù hộ cho nàng sớm ngày khỏe lại.
“Nương tử, nàng phải nhanh chóng khỏe lại, ta và Dung Nhi còn đang đợi nàng.”
...
Năm Hựu Phong thứ tám, đầu tháng Tư...
Có lẽ là do trời cao rủ lòng thương, Lục Nguyên Tịch bệnh nhẹ hai ngày rồi cũng đã gần như khỏi hẳn, chỉ là tinh thần kém hơn đôi chút.
Số dược liệu quý giá mà Bệ hạ ban tặng vẫn chưa dùng hết trước đó cũng đã được Triệu Thái y mang về cung, chỉ để lại một phần cho Mạnh phủ, dặn dò các nha hoàn sắc thuốc cho Mạnh Dung Trinh uống. Uống thêm ba đến năm ngày nữa là có thể khỏi bệnh hoàn toàn.
Lời này như một liều thuốc hay, cuối cùng cũng khiến Lục Nguyên Tịch yên lòng.
Đợi đến khi Mạnh Dung Trinh hoàn toàn khỏi bệnh, Lục Nguyên Tịch liền dắt con bé đến vườn hoa trong phủ thả diều.
Ánh dương tháng Tư ấm áp, không gay gắt, gió nhẹ nhàng thổi, thấy con diều hình mèo cuối cùng cũng đón gió bay lên không trung, Mạnh Dung Trinh vui vẻ vỗ tay liên hồi: “Bay lên rồi, bay lên rồi!”
Mạnh Dung Trinh mới bốn tuổi, búi tóc hai bên, trên đó buộc dải lụa đỏ gắn chuông nhỏ, sẽ lắc lư không ngừng theo động tác nhảy nhót của con bé, phát ra tiếng chuông leng keng trong trẻo.
Còn Lục Nguyên Tịch thì ngồi dưới đình đá, thưởng trà đọc sách.
Nếu là ngày thường, một buổi chiều nàng có thể đọc hết nửa cuốn sách nhàn rỗi, nhưng hôm nay, nàng chỉ lật qua một trang rồi không còn động tĩnh gì nữa.
Là tâm phúc thân cận của Lục Nguyên Tịch, Đinh Ngọc và Bạch Chỉ nhìn nhau.
Bạch Chỉ ngơ ngác chớp mắt, không hiểu vì lẽ gì.
Còn Đinh Ngọc thì rủ mắt xuống, cẩn thận suy nghĩ về những điều bất thường của phu nhân trong mấy ngày gần đây, chuyện duy nhất là đêm nàng đi vào cung thì mình không đi theo.