Chương 15

Nói đại ca của nàng ta xem trọng công danh sự nghiệp hơn cả nữ nhi, chẳng phải là nói đại ca của nàng ta lạnh lùng bạc nghĩa sao?

Kim thị cãi lại, sắc mặt vô cùng khó coi, đuổi theo Mạnh Thời Oánh đòi đánh nàng ta, dọa cho Mạnh Thời Oánh xách váy chạy tán loạn khắp nơi, đâu còn vẻ đoan trang, giữ mình của một cô nương khuê các.

Còn Mạnh Thời Hoài đứng tại chỗ rất lâu sau mới khẽ nhếch khóe môi.

Khổ sở xoa trán, cười không thành tiếng.

Quả thật là do hắn vô dụng, ngay cả nương tử cũng không sánh bằng.

Không lâu sau, Mạnh Thời Hoài trở lại tẩm thất, thấy nữ nhi ngoan ngoãn nằm trong lòng Lục Nguyên Tịch, uống từng ngụm từng ngụm bát thuốc màu nâu sẫm có mùi khó chịu, nỗi xót xa trong mắt hắn lại càng sâu thêm.

“Lại đây, để cha đút cho.”

Mạnh Thời Hoài nhận lấy cái bát từ tay nha hoàn, nhẹ nhàng đút thuốc cho Mạnh Dung Trinh.

Động tác còn vụng về, nhưng không giấu được sự yêu thương.

Mạnh Dung Trinh bệnh đã ba ngày, hắn cũng vì thế mà lo lắng, gầy đi một vòng.

Cuối cùng một bát thuốc cũng đã cạn, Mạnh Dung Trinh vui vẻ đến mức đôi mắt cũng cong lên.

Triệu Thái y ngồi bên cạnh lén lút thầm khen ngợi.

Quả là một đứa trẻ đáng nể, thang thuốc đắng như vậy mà cũng không khóc không quấy.

Mặt Mạnh Dung Trinh đỏ hồng, đôi má vốn bầu bĩnh nay đã hóp đi đôi chút, nhưng vẫn đáng yêu ngây thơ.

Con bé ngước đầu lên nói với Lục Nguyên Tịch ở phía sau: “Mẹ ơi, mẹ thấy con có lợi hại không?”

Lục Nguyên Tịch đau lòng hôn lên trán của nữ nhi bé bỏng ở trong lòng, vừa gật đầu công nhận vừa nói lợi hại.

Thân thể như muốn rã rời, sự khó chịu khiến sắc mặt Lục Nguyên Tịch cũng không được tốt.

“Cha, con có lợi hại không?”

“Lợi hại, lợi hại! Dung Nhi của chúng ta là lợi hại nhất!”

Ai ngờ, Mạnh Dung Trinh quay đầu nhìn Triệu Thái y cười thuần khiết: “Ông râu trắng, con có lợi hại không?”

Ông râu trắng?

Triệu Thái y nghe vậy thì đột nhiên bật cười, vuốt ve chòm râu dài của mình, thấy đứa nhỏ này thật đáng mến thì cũng mặc kệ cách gọi này của con bé, gật đầu.

Thấy dường như Triệu Thái y không hề khó chịu, tảng đá lớn trong lòng Mạnh Thời Hoài cuối cùng cũng được hạ xuống.

Phải biết Triệu Thái y là cận thần của Thiên tử, là nhân vật có thể diện kiến Thiên tử mỗi ngày, tuyệt đối không phải người như hắn có thể dễ dàng tiếp xúc.

Nếu để ông không vui, rồi lại tâu lên Thiên tử đôi lời, thì quả thật không ổn...

Đêm ấy, Triệu Thái y nghỉ lại tại Mạnh phủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, giờ Dần, trời còn chưa sáng, Mạnh Dung Trinh đã lui cơn sốt cao, lần lui bệnh này cuối cùng đã giúp Lục Nguyên Tịch yên tâm nhắm mắt nghỉ ngơi.