Chương 11

Lục Nguyên Tịch ngẩn ngơ ngước lên đáp: “Ngay cả khi đã là người đã thành thân sao?”

Một câu hỏi này khiến ma ma không biết trả lời ra sao, đành khoác cho nàng chiếc áo gấm mỏng, dẫn nàng vào điện phụ.

Trước khi đẩy cửa, ma ma khẽ vỗ vai Lục Nguyên Tịch: “Hầu hạ Bệ hạ cho tốt thì huyết sâm trăm năm cũng chẳng thành vấn đề.”

Nói đùa cái gì vậy, nếu ngay cả một củ huyết sâm trăm năm mà Đại Tấn cũng không có thì sao có thể làm bá chủ thiên hạ? Hơn nữa, một đứa trẻ bốn tuổi thì cần bao nhiêu huyết sâm chứ? Nhiều lắm cũng chỉ bằng ngón tay cái là đủ, bổ nhiều còn hại thân!

Hàng mi dài của Lục Nguyên Tịch run rẩy như cánh bướm, hai tay siết chặt lấy nhau, thân thể đang căng thẳng bỗng chùng xuống.

Phải, nàng còn phải cứu Dung Nhi.

Nàng gượng ép kéo khóe môi lên.

Chỉ là chuyện nam nữ hoan ái, có gì đáng sợ?

Đẩy cửa bước vào, đóng cửa lại, lặng lẽ chờ đợi.

Rèm che rủ xuống, lụa mỏng bay lất phất, ánh nến trong điện phụ chập chờn, mờ ảo.

Điện phụ trang hoàng xa hoa, quý phái, trên ngự án bằng gỗ tử đàn chạm rồng đặt một chiếc đỉnh đồng xanh cổ cao hơn ba thước, trong lư hương bằng vàng hình thú, hương trầm đang cháy, tỏa ra làn khói trắng nhàn nhạt.

Gối ngọc chăn gấm, màu vàng lộng lẫy, mềm mại đến không tưởng.

Lục Nguyên Tịch bỗng nhoẻn miệng cười. Thảo nào có câu “học giỏi văn võ nghệ, bán thân cho đế vương”.

Một tiếng lạch cạch vang lên, kéo tâm trí của Lục Nguyên Tịch trở về.

Thiên tử với nụ cười ngả ngớn trên môi, mày kiếm mắt sao, con ngươi đen như mực, trong đáy mắt ẩn chứa sự lạnh lẽo khó nói, hắn thong thả tiến đến mép giường.

Hắn nâng cằm Lục Nguyên Tịch lên, đầu ngón tay lạnh buốt. Nhưng trong bầu không khí mập mờ này lại khiến Lục Nguyên Tịch cảm thấy nóng rực, thậm chí sự nóng bỏng này còn lan dọc theo làn da, thấm vào tứ chi và toàn bộ cơ thể nàng.

“Khóc à?” Hắn hỏi.

Đối mặt với vị quân vương hỉ nộ thất thường, cuối cùng Lục Nguyên Tịch chọn cách thành thật gật đầu.

Nào ngờ, Uất Trì Cảnh không nói gì, ngược lại còn cười như không cười, ngón tay khẽ xoa khóe mắt còn đỏ của nàng. “Đừng khóc vội, lát nữa hãy khóc.”

Lúc này, ba ngàn sợi tóc đen của Lục Nguyên Tịch buông xõa như thác nước, đôi mắt trong veo như chứa một lớp sương mờ, tình tứ dạt dào, nhan sắc rực rỡ.

Một chiếc áo mỏng nhẹ nhàng, nửa che nửa hở, lấp ló thân hình quyến rũ, khiến trái tim Uất Trì Cảnh thắt lại. Đôi má nàng ửng hồng, môi anh đào đầy đặn, căng mọng.

Uất Trì Cảnh gần như không thể kiểm soát được, cúi xuống, không cho nàng từ chối mà hôn lên đôi môi của nàng, nơi hương hoa tràn ngập, mềm mại và ngọt ngào hơn bất cứ thứ gì trên đời.