Chương 10

“Bệ hạ, muốn, gì?” Nàng nói từng chữ một, không giấu được sự kinh hãi trong lòng, cố gắng gượng để không ngã xuống.

Thế nhưng, dường như ông trời không nghe thấy lời cầu xin khốn khổ của Lục Nguyên Tịch, vẫn để nàng nghe thấy những lời nàng không muốn nghe thấy nhất.

“Trẫm muốn Mạnh phu nhân hầu hạ cả đời, phu nhân có đồng ý không?”

Đùng! Kết cục đã định. Lưỡi dao treo trên đầu cuối cùng cũng rơi xuống, chém đứt mọi ý nghĩ.

Phàm là thứ Uất Trì Cảnh muốn, bất kể là gì, là người hay vật, hắn đều sẽ tự tay nắm lấy! Thê tử của quan cũng vậy, đã sinh con cái cũng thế, hay cái gọi là tiếng thơm ngàn đời, hắn đều không bận tâm! Sống theo ý muốn, tận hưởng thú vui trước mắt, đó mới là vương đạo!

Sự đối mặt của hai người không kéo dài lâu, cuối cùng, khi Uất Trì Cảnh chuẩn bị mở lời lần nữa, Lục Nguyên Tịch như không chịu nổi mà cúi thấp đầu xuống.

“Thần phụ, nguyện ý.”

Chỉ cần có thể cứu Dung Nhi của nàng, chỉ cần có thể để Dung Nhi của nàng bình an khỏe mạnh lớn lên, vậy thì nàng nguyện ý, cái gì nàng cũng nguyện ý...

Đứa con phải mang thai chín tháng mười ngày mới dứt ruột đẻ ra là điểm yếu mà một người mẹ dùng cả tính mạng để bảo vệ.

Nam nữ hoan ái vốn là chuyện thường tình, nhưng nếu một người là thê tử của quan, một người là đương kim Thiên tử thì quả là quá đỗi hoang đường.

Đúng vậy, thật hoang đường...

Lục Nguyên Tịch được cung nữ dẫn vào phòng tắm, từng lớp xiêm y được cởi bỏ, chỉ còn lại chiếc yếm che thân.

Trong bồn tắm nước ấm, những cánh hoa tươi tắn được rắc đầy, từng chùm màu hồng tím tỏa hương thơm ngát. Là hoa quỳnh hương.

Lục Nguyên Tịch rũ mắt, hạ mi. Hơi nước bốc lên từ bồn tắm xông vào mắt nàng, khiến nước mắt không kìm được mà lăn dài.

Thấy vậy, vài cung nữ đang hầu hạ Lục Nguyên Tịch bỗng ngừng tay, không dám lên tiếng.

Khi ngâm mình vừa đủ, họ cẩn thận lau khô người cho nàng. Tinh dầu hoa hồng được xoa đều trên mu bàn tay, rồi nhẹ nhàng xoa bóp lên cánh tay và đôi chân ngọc ngà của Lục Nguyên Tịch.

Vóc dáng của vị phu nhân này quả thực không có gì để chê, mấy người thầm nghĩ. Chỗ cần có đều có, không thừa không thiếu. Hơn hẳn nét non nớt của thiếu nữ, nàng toát lên vẻ đằm thắm khó tả, ngay cả khi rơi lệ cũng thật đáng thương, khiến người ta chỉ muốn chở che.

Sau khi thoa đều tinh dầu, họ lại dùng đến cao thơm. Sau một hồi chăm sóc kỹ lưỡng, nữ tử vốn đã diễm lệ lại càng trở nên quyến rũ đến lạ thường.

Một ma ma trong số đó khẽ thở dài, dịu giọng an ủi: “Không sao đâu, được Bệ hạ sủng ái là điều mà biết bao nữ nhân hằng mong ước.”