Chương 5: Cực phẩm

Cỗ thạch quan được đặt trong một gian nhà đá cổ. Gian nhà đá cổ này trông như một tòa cung điện xưa cũ, sàn lót bằng những phiến đá xanh loang lổ, toàn bộ không gian toát ra hơi thở cổ xưa, tang thương.

Bên trong nhà đá bài trí cũng cực kỳ đơn giản, chỉ có vài linh vị của các bậc tiền bối Đỗ gia. Trên bốn bức tường đá xanh khắc họa những ấn ký và ký hiệu thần bí, vô cùng huyền ảo phức tạp, dấu vết cũng cực kỳ cổ xưa. Nhìn chung, gian nhà đá cổ này hiển nhiên là một tòa tổ từ.

"Lại ở trong này."

Sắp xếp lại dòng suy nghĩ, Đỗ Thiếu Phủ không hề thấy lạ. Mười năm nay, hắn đã không biết bao nhiêu lần tỉnh dậy trong cỗ thạch quan ở tổ từ Đỗ gia này rồi.

Đỗ Thiếu Phủ vẫn còn nhớ, khoảng mười năm trước, lần đầu tiên tỉnh lại và phát hiện mình đang ở trong thạch quan của tổ từ, hắn đã bị dọa cho sợ đến thất kinh.

Sau đó, mỗi sáng tỉnh dậy lại thấy mình nằm trong thạch quan, Đỗ Thiếu Phủ hoàn toàn sợ hãi, bèn đi tìm đại bá, nhị bá kể lại chuyện này.

Thế nhưng khi đó hắn đã mang danh "thiếu gia ngốc", nên trong tộc chẳng ai tin lời hắn nói. Thậm chí có người còn bảo do hắn nghịch ngợm, ngốc nghếch nên tự chạy vào thạch quan trong tổ từ để ngủ.

Vài vị trưởng bối trong tộc còn cố ý cảnh cáo Đỗ Thiếu Phủ, rằng thạch quan trong tổ từ là vật do tiền bối Đỗ gia để lại, không được mạo phạm. Nếu còn vào trong đó, ắt sẽ bị nghiêm trị.

Trong mười năm qua, tuy không phải ngày nào tỉnh dậy cũng ở trong thạch quan, nhưng tháng nào Đỗ Thiếu Phủ cũng có vài ngày như vậy, còn về việc làm thế nào vào được thì hắn hoàn toàn không biết.

Để tìm ra nguyên nhân, Đỗ Thiếu Phủ thậm chí đã thức trắng nhiều đêm, còn giả vờ ngủ, nhưng chẳng có tác dụng gì. Sáng hôm sau, hắn vẫn cứ xuất hiện trong thạch quan như thường, mà bản thân ngủ thϊếp đi lúc nào cũng không hề hay biết.

Vì vậy, cuối cùng Đỗ Thiếu Phủ cũng quen dần, không còn nhắc chuyện này với gia tộc nữa. Dù sao hắn cũng hiểu, có nói ra cũng chẳng ai tin, lại còn có thể tự rước lấy hình phạt của gia tộc.

Mỗi lần tỉnh dậy trong thạch quan, từ kinh ngạc và kỳ quái lúc ban đầu, về sau Đỗ Thiếu Phủ lại bắt đầu mong chờ và hưng phấn, bởi vì mỗi lần như vậy, hắn đều nhận được thu hoạch cực lớn.

Thời gian đầu, Đỗ Thiếu Phủ phát hiện mỗi lần tỉnh dậy bước ra khỏi thạch quan, quần áo trên người đều ướt đẫm mồ hôi. Mồ hôi vừa đυ.c vừa đen, thậm chí còn bốc mùi hôi thối.

Sau này, số lần tăng lên, mồ hôi cũng dần trở nên sạch sẽ, mùi hôi cũng không còn nữa.

Trong quá trình đó, Đỗ Thiếu Phủ cảm nhận rõ ràng cơ thể mình ngày một tốt hơn. Mỗi lần tỉnh lại trong thạch quan, cơ thể hắn như được phạt kinh tẩy tủy một lần, ngay cả việc lĩnh ngộ thức võ thần bí trên tấm bia đá cổ cũng thuận lợi hơn nhiều. Đồng thời, việc này cũng rất tốt cho việc chữa trị võ mạch.

Mỗi lần tỉnh dậy từ thạch quan, Đỗ Thiếu Phủ đều có thể cảm nhận được sự thay đổi của phế võ mạch trong người, dường như nó đã có chút khác biệt so với võ mạch thông thường, nhưng cụ thể thay đổi ra sao thì chính hắn cũng không thể nói rõ được.

"Huyền khí lại dồi dào và cô đọng hơn một chút, cỗ thạch quan này chắc chắn là bảo vật."

Đỗ Thiếu Phủ nhảy xuống khỏi thạch quan, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể rồi quay đầu nhìn lại, trong đôi mắt trong veo ánh lên vẻ nghi hoặc. Hắn có thể khẳng định, cỗ thạch quan này tuyệt đối là một món bảo vật.

"Nên đến Tàng Võ Lâu tìm một bộ công pháp để tu luyện thôi."

Đỗ Thiếu Phủ thì thầm. Huyền khí trong cơ thể lại cô đọng và dồi dào thêm không ít, cả người hắn như chứa đầy huyền khí, có cảm giác muốn nổ tung bất cứ lúc nào. Điều này khiến Đỗ Thiếu Phủ cũng có chút bất an, nếu huyền khí thật sự bùng nổ trong cơ thể thì tuyệt không phải chuyện tốt.

Chỉnh trang qua loa, Đỗ Thiếu Phủ liền rời khỏi tổ từ Đỗ gia. Tổ từ nằm ở sau núi của Đỗ gia, không biết vị tiền bối nào của Đỗ gia đã xây nó ở một nơi khá khuất nẻo như vậy, thế nên bình thường cũng không ai chú ý đến, càng không có ai rảnh rỗi chạy tới tổ từ.

Tàng Võ Lâu là nơi cất giữ vũ kỹ, công pháp và tất cả những vật quý giá của Đỗ gia, cũng là trọng địa tuyệt đối.

Ngay cả trưởng lão Đỗ gia cũng không phải muốn đến Tàng Võ Lâu là đến được. Con cháu hậu bối muốn tới chọn vũ kỹ và công pháp cũng phải phụng mệnh mới được phép.

Thế nhưng, mỗi lần con cháu Đỗ gia đến Tàng Võ Lâu, dù có phụng mệnh cũng chưa chắc đã thuận lợi lấy được công pháp và vũ kỹ, bởi vì người trông coi Tàng Võ Lâu là Phục Lão.

Muốn qua mặt Phục Lão, mỗi lần đến mà không mang theo chút đồ ăn ngon hay vật phẩm mới lạ, thì trừ phi tâm trạng của vị Phục Lão này cực tốt, nếu không thì đừng hòng lấy được vũ kỹ hay công pháp. Thủ đoạn thông thường trước mặt Phục Lão hoàn toàn vô dụng.

Phục Lão không phải người bình thường, cho dù lão không cho người vào Tàng Võ Lâu, mọi người cũng chỉ đành ngoan ngoãn chờ đợi.

Phục Lão tên là Phục Nhất Bạch. Cả Đỗ gia đều biết, ngay cả gia chủ khi đứng trước mặt Phục Lão cũng phải cúi người, kính cẩn gọi một tiếng "Phục Lão", địa vị của lão có thể thấy rõ.

Nghe nói Phục Lão đã ở Đỗ gia một thời gian rất dài, từ đời gia chủ trước của Đỗ gia lão đã ở đây rồi. Có thể nói, Phục Lão ở Đỗ gia hiện tại đã là một vị nguyên lão ba triều tuyệt đối.

Trong Đỗ gia, có người nói Phục Lão có tu vi, có người nói không, cũng có người nói lão biết một chút.

Nhưng rốt cuộc Phục Lão có tu vi hay không, chưa từng có ai thật sự biết, bởi vì ngay cả vị trưởng lão lớn tuổi nhất của Đỗ gia cũng chưa từng thấy Phục Lão ra tay bao giờ.

Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng nhiều đến địa vị nguyên lão ba triều của vị Phục Lão này ở Đỗ gia, huống chi lão còn trông coi Tàng Võ Lâu, điều này càng khiến địa vị của lão ở Đỗ gia rất cao.

Tàng Võ Lâu là một tòa kiến trúc ba tầng kiểu cung điện, tọa lạc tại trung tâm Đỗ gia, diện tích không lớn, cũng không nguy nga, thậm chí còn có vẻ hơi cũ nát, nhưng lại toát ra một ý vị cổ xưa khó tả.

Khi Đỗ Thiếu Phủ đến Tàng Võ Lâu, một lão nhân lôi thôi trong bộ quần áo rách rưới, mái tóc bạc còn dính mấy cọng cỏ dại, đang cầm một cây chổi cũ nát không biết đã dùng bao nhiêu năm, quét qua quét lại trước sân Tàng Võ Lâu, làm tung lên một đám bụi mù.

Lão nhân lôi thôi đang quét rác cảm nhận có người đến, vừa ngẩng đầu thấy bóng dáng Đỗ Thiếu Phủ thì sắc mặt lập tức đại biến, quay người định bỏ đi.

"Khụ."

Đỗ Thiếu Phủ cố ý ho một tiếng, nhìn lão nhân tóc bạc đang định rời đi, hắn hắng giọng, nói với giọng điệu có phần già dặn và thân thiết: "Lão Bạch, đang quét rác à?"

Nghe thấy tiếng Đỗ Thiếu Phủ, sắc mặt lão nhân đang quay đi lập tức trở nên khó coi. Lão xoay người lại, bước về phía Đỗ Thiếu Phủ, khuôn mặt đầy nếp nhăn cố nặn ra một nụ cười, ha hả cười một tiếng trông cực kỳ gian xảo, nói: “Đại ca, vừa rồi ta không thấy ngài, sao ngài lại đến đây?”