Chương 56

Trên mái nhà, một cô gái trẻ mặc quần áo bệnh nhân thần sắc bình tĩnh đứng ở mép sân thượng tầng cao nhất, chỉ cần bước thêm một chút nữa là sẽ hẫng chân.

Gió đêm nhè nhẹ, đang thổi tung mái tóc dài thưa thớt của cô gái, cô gái đang ngẩng đầu nhìn trời, không biết đang suy nghĩ gì.

“Hàn Mộng, em đừng nghĩ quẩn, gọi thêm một cuộc điện thoại nữa cho cô chú đi.” Một hồn thể thanh niên phiêu phù trước mặt cô gái, khản giọng kêu.

“Hàn Mộng, em xuống đi, bác sĩ không phải nói thời gian còn ba tháng? Đừng dễ dàng từ bỏ, chết rồi là không còn gì nữa! Hàn Mộng em có nghe thấy không!”

Trên bầu trời, một chiếc máy bay lóe đèn bay qua, trên khuôn mặt vô cảm của Hàn Mộng bỗng nhiên hiện lên một nụ cười khổ: “Còn tưởng rằng cuối cùng cũng có thể nhìn sao băng một lần cơ.”

Nói xong, Hàn Mộng lại bước thêm một bước về phía trước.

“Không được!”

Nam quỷ hồn cấp tốc rống to, đưa tay đi đẩy cơ thể Hàn Mộng, ý đồ đẩy người trở lại, nhưng lại không đυ.ng được gì: “Em chờ một chút, chờ một chút, chờ thêm lát nữa em là có thể thấy ngôi sao.”

Lúc này nam quỷ chỉ hy vọng Hàn Mộng vì muốn xem sao băng mà chờ thêm một lát, có lẽ lát nữa cô ấy bỗng nhiên nghĩ thông suốt không muốn chết, hoặc là có ai đó có thể phát hiện Hàn Mộng ở trên mái nhà, có thể lên ngăn cản cô ấy.

Hàn Mộng cuối cùng nhìn thoáng qua chiếc điện thoại đặt bên chân, bên trong có di thư cô ấy đã viết.

“Ba mẹ, con đi đây, hai người hãy sống tốt…”

“Không được!” Nam quỷ tuyệt vọng rống to.

Bỗng nhiên, Hàn Mộng dừng lại.

Nam quỷ kinh hỉ mở to hai mắt, chẳng lẽ vừa rồi Hàn Mộng nghe thấy tiếng mình.

“Không được, không được nhảy. Chờ, chờ chút, mệt chết tôi.”

Vu Miểu Miểu mệt thở hổn hển, người đứng còn không vững:“Tôi cách đây ba con phố chạy đến, mệt chết tôi rồi, chờ tôi nghỉ một lát đã.”

Hàn Mộng quay đầu lại, thấy là một cô gái trông như học sinh cấp ba, cô gái này lớn lên thật xinh đẹp, tóc dài dày được tết thành hai bím tóc đen bóng thô to, khuôn mặt trắng nõn vì chạy quá nhanh mà biến thành màu đỏ hồng khỏe mạnh.

Thật tốt, tuổi thanh xuân, tóc dài dày, còn có… khỏe mạnh. Những thứ này, cô ấy đã từng có được.

“Em gái, mái nhà nguy hiểm, em xuống đi, lát nữa… cũng đừng đi cửa sau.” Hàn Mộng không muốn cái chết của mình gây ra bóng ma tâm lý cho cô gái này, tính toán chờ cô gái này rời đi rồi hẵng nhảy xuống.

“Không được, em gái nhỏ, em đừng đi, em đi rồi cô ấy liền nhảy lầu, em mau ngăn cản cô ấy lại.” Nam quỷ cấp bách vọt đến trước mặt Vu Miểu Miểu, không ngừng kêu.

Hắn ta biết hiện giờ mình là quỷ hồn, người sống không nhìn thấy mình, nhưng hắn ta đợi nửa ngày, chỉ có cô gái trông như học sinh cấp ba này xuất hiện, hắn ta chỉ có thể thử mọi cách trong tuyệt vọng.

“Tôi biết, anh đừng kêu nữa, đã nói để tôi nghỉ một lát mà.” Hừ, đường trong thành này sao mà vòng vèo thế, nhìn chỉ có ba con phố, cư nhiên xa đến vậy, chạy làm bụng cô thật đau.

Lời cô vừa dứt, nam quỷ và Hàn Mộng đều ngây ra.

Hàn Mộng: Tôi không nói mà.

Nam quỷ: Có thể nghe thấy tôi nói chuyện?

“Em gái nhỏ, em có thể nghe thấy tôi nói chuyện?!” Nam quỷ tức khắc rống lớn hơn nữa.

Vu Miểu Miểu cảm thấy nếu mình không làm gì đó, phỏng chừng sẽ bị nam quỷ này rống cho điếc tai, vì thế hai tay chống eo miễn cưỡng đứng thẳng người:

“Chuyện là, chị gái, chị tính nhảy lầu phải không?”

Thần sắc Hàn Mộng khẽ biến, vừa định mở miệng nói chuyện, liền thấy cô gái kia lại vẫy vẫy tay: “Không cần phủ nhận, chị chính là muốn nhảy lầu.”

Hàn Mộng trầm mặc không nói, bắt đầu do dự có nên nhảy xuống ngay trước mặt em gái này không.

Nếu nhảy, có lẽ sẽ để lại bóng ma tâm lý rất lớn cho em gái này, nhưng nếu không nhảy, em gái này sẽ nói chuyện cô nhảy lầu ra ngoài, sau này cô muốn tìm cơ hội sẽ khó khăn.

“Chị gái, chị tên gì?” Vu Miểu Miểu lúc này rốt cuộc đã hết thở dốc, nhưng cô vẫn đứng yên tại chỗ, cũng không đến gần, sợ kí©h thí©ɧ Hàn Mộng.

“Cô ấy tên Hàn Mộng.” Nam quỷ thay Hàn Mộng trả lời.

“Hàn Mộng à.” Vu Miểu Miểu gật đầu.

“Sao em biết tên chị?” Hàn Mộng nghi hoặc nhìn về phía Vu Miểu Miểu.

“Em gái nhỏ ,em thật sự có thể nghe thấy tôi nói chuyện?” Nam quỷ kích động dừng lại trước mặt Vu Miểu Miểu.

“Tránh ra, che khuất rồi.”

Vu Miểu Miểu một phen đẩy ra nam quỷ đang chắn tầm mắt cô ra, nam quỷ tức khắc như một trang sách bị gió thổi bay, thoáng cái bay đi rất xa.

“Em gái, em vừa rồi đang làm gì?” Hàn Mộng luôn cảm thấy cô gái này có chút kỳ lạ, cú đẩy vừa rồi, dường như thật sự đẩy ra thứ gì đó.

“Chào chị, chính thức tự giới thiệu một chút, tôi tên là Vu Miểu Miểu, là một Vu sư.” Vu Miểu Miểu cười tự giới thiệu.

“Vu sư?!”

“Không sai, vừa rồi tôi ở con phố đi bộ cách đây ba con phố dạo chơi, vừa lúc thấy chị muốn nhảy lầu, cho nên đặc biệt chạy đến cùng chị làm một vụ giao dịch.” Vu Miểu Miểu giải thích đơn giản từ đầu đến cuối chuyện mình đến đây.

“Con phố đi bộ cách đây ba con phố? Ở đó sao em có thể nhìn thấy chị?” Ngay cả đứng ở cổng bệnh viện, cũng không thể nhìn thấy.

“Nói thế nào nhỉ, tôi nhìn thấy không phải bản thân chị, mà là khí đen trên người chị.” Vu Miểu Miểu giải thích.

“Khí đen?”

“Nói một cách thông tục chính là năng lượng tiêu cực, trong quá trình chị chuẩn bị tự sát, sự tuyệt vọng trong cơ thể chị đạt đến đỉnh điểm, năng lượng tiêu cực bành trướng ra cao bảy tám mét.”

Vu Miểu Miểu giải thích: “Tôi chính là theo cái này mà đến.”

Khối năng lượng tiêu cực kia vẫn đang tăng vọt, không hề biến mất nửa phần vì sự xuất hiện của cô, xem ra chị gái tên Hàn Mộng này đã hạ quyết tâm muốn chết.