Đông Vĩnh Nguyên lúc đầu có chút kinh ngạc, dù sao anh ta không thể ngờ bà chủ nhỏ cư nhiên lại là cao thủ huyền thuật thâm tàng bất lộ. Nhưng mà nhìn bộ dạng sư huynh mắt cao hơn đỉnh nhà mình chịu thiệt, cậu lại vô danh sảng khoái.
Đông Vĩnh Nguyên là người có tư chất kém nhất trong số các đệ tử của Hứa đại sư, huyền thuật học không tốt, bắt quỷ cũng không bắt được mấy con, vốn dĩ Đông Vĩnh Nguyên đã rất buồn bực, cố tình nhị sư huynh Hứa Uy này của anh ta, cách vài ngày lại kí©h thí©ɧ anh ta.
Luôn nói những lời như “Đệ thế này còn luyện huyền thuật làm gì, lãng phí thời gian.” “Đi ra ngoài không biết là quỷ bắt đệ hay đệ bắt quỷ.” “Thà làm thêm mấy bài thi đậu đại học tốt, về sau còn có thể tìm được việc làm tạm sống.” Đại loại thế.
Đông Vĩnh Nguyên từ nhỏ bị anh ta dỗi, nhưng cố tình thực lực vô dụng, chỉ có thể ngậm bồ hòn. Hiện giờ khó khăn lắm mới thấy Hứa Uy chịu thiệt, anh ta thật sự muốn không áp chế nổi niềm vui sướиɠ đến từ sâu thẳm linh hồn. Thật là trời có mắt, nghẹn khuất muốn chết mà.
“Năng lực của bà chủ là gì đệ không rõ, nhưng cô ấy tuyệt đối không phải người xấu.” Ở chung với Vu Miểu Miểu lâu như vậy, Đông Vĩnh Nguyên điểm tự tin này vẫn phải có.
“Đệ vừa rồi không nghe thấy sao? Búp bê nguyền rủa của cô ta là đồ vật trực tiếp có thể cắn nuốt linh hồn, đồ vật bình thường sẽ trực tiếp cắn nuốt linh hồn người khác sao?” Hứa Uy nói.
“Vậy bà chủ của đệ còn có con búp bê mộng đẹp này đây, búp bê mộng đẹp này có thể hấp thu năng lượng tiêu cực trên người người khác, làm cho người ta tinh thần phấn chấn. Người xấu sẽ tốn công làm loại đồ vật này sao?” Đông Vĩnh Nguyên không chịu yếu thế nói.
“Đệ rốt cuộc đứng về bên nào?” Hứa Uy bực bội.
“Đệ…” Đông Vĩnh Nguyên sững sờ.
Chết tiệt, theo thói quen cãi nhau với Hứa Uy ngu ngốc này, không chú ý tới lập trường của mình.
Hứa Uy thấy Đông Vĩnh Nguyên cuối cùng cũng im miệng, hung hăng trừng mắt nhìn cậu một cái, quay đầu nói với Hứa đại sư: “Sư phụ, người xem Vu Miểu Miểu này, hiệp hội có cần phải phái người xử lý một chút không.”
Đông Vĩnh Nguyên kinh hãi, khẩn trương nhìn sư phụ mình.
“Trước không vội.”
Ánh mắt Hứa đại sư dừng lại trên con búp bê mộng đẹp trong tay, chậm rãi nói: “Vĩnh Nguyên nói không sai, linh lực trên con búp bê mộng đẹp này ôn hòa thuần khiết, người tâm thuật bất chính không làm được.”
Trước đây Đông Vĩnh Nguyên mang con búp bê mộng đẹp này về, ông ấy kiểm tra xong cảm thấy không có vấn đề, liền tùy tay đặt ở phòng ngủ.
Sau đó ba ngày, chất lượng giấc ngủ của ông ấy tốt bất thường, mỗi ngày sáng sớm tỉnh lại đều cảm thấy tinh thần hơn rất nhiều.
Phải biết, huyền thuật đến cấp bậc của ông ấy, thuật pháp an thần thông thường đều vô dụng với ông ấy, khi đó ông ấy đã lờ mờ cảm thấy chủ nhân của con búp bê này không tầm thường.
Chỉ là linh lực của búp bê mộng đẹp thật sự quá yếu, ông ấy liền không nghĩ nhiều.
“Nhưng điển tịch đều ghi lại, chỉ cần là thuật pháp cắn nuốt linh hồn, đều là tà môn thuật pháp.” Hứa Uy nói.
“Con nói cũng không sai. Nhưng mà sư phụ cứ cảm thấy loại thuật pháp này hình như đã gặp ở đâu đó, đợi sư phụ tìm hiểu rõ ràng rồi tính.”
Hứa đại sư nói xong, lại nhìn Đông Vĩnh Nguyên: “Vĩnh Nguyên, nếu con quen biết cô ấy, vậy ngày thường nên chú ý nhiều một chút.”
“Vâng ạ.” Đông Vĩnh Nguyên đồng ý.
Đồng ý là đồng ý, đợi đến ngày hôm sau đi làm, Đông Vĩnh Nguyên nhìn Vu Miểu Miểu chẳng những không có đề phòng, ngược lại tăng thêm một phần thân thiết, ân cần tự bỏ tiền túi, tặng vài lần điểm tâm.
Đây chính là ân nhân giúp mình xả cục tức mười mấy năm mà.
Sau khi tên mổ gan sa lưới, tin tức về hắn ta ngày nào cũng tràn ngập các mặt báo, ước chừng một tuần sau mới có dấu hiệu lắng xuống.
Mà Quý Lãng cũng rõ ràng cảm giác được, ác mộng ban đêm giảm đi không ít. Điều này khiến hắn lần đầu tiên cảm thấy xen vào việc người khác, cũng không phải hoàn toàn không có lợi.
“Ôi trời, đả thưởng bá vương phiếu của bà chủ đã phá vỡ hai triệu.” Trong văn phòng, vài nhân viên đang tranh thủ giờ nghỉ trưa thảo luận chuyên mục của bà chủ nhà mình.
“Cái này đã vượt qua doanh thu đặt mua thông thường của bà chủ rồi.” Dịch Quan tính toán nói.
Bởi vì câu chuyện này vừa viết xong đã bị phong, mặc dù độc giả đều biết là do hạn chế đề tài nhạy cảm, nhưng họ đều cảm thấy không công bằng cho Tử Hòa đại thần.
Dù sao cũng là Tử Hòa đại thần giúp bắt được tên mổ gan, việc tốn công tốn sức lại còn bị tổn thất tiền nhuận bút thật sự không ổn. Vì thế từng người tự phát lên chuyên mục của Tử Hòa đai thần treo thưởng, chỉ vài ngày công bố, số tiền treo thưởng đã tăng lên hơn hai triệu.
Trong đó có một ID tên là Thám tử Hoắc, một làn treo thưởng mười vạn, đặc biệt hào phóng.
“Thế này thì thấm vào đâu, ông chủ chúng ta là người dựa vào đặt mua để sống sao?”
Đông Vĩnh Nguyên là người phụ trách giao dịch bản quyền của văn phòng, hiểu rõ giá thị trường nhất: “Ông chủ chúng ta, trung bình một câu chuyện, năm đến mười vạn chữ. Mỗi lần V chỉ V một nửa, tiền đặt mua trên mạng được bao nhiêu, mua một chai nước khoáng ở cửa hàng tiện lợi cũng không dám mua loại đắt tiền. Ông chủ chúng ta ăn bằng đặt mua sao, ăn bằng bản quyền.”
“Cũng không thể nói vậy, ông chủ tuy viết hay, nhưng cũng không phải cuốn nào cũng bán được bản quyền.” Đan Tuấn Nghị lý trí nói.
“Đó là sách khác, cuốn tên mổ gan này, đề tài hot nhất hiện nay, nếu có thể bán ai lại không mua?” Đông Vĩnh Nguyên nói.
“Anh cũng nói, nếu có thể bán.” Đan Tuấn Nghị nói.
“Không được, tôi cũng phải đi treo thưởng, ông chủ vì tôi mới viết cuốn sách này, tôi không thể vì tiền lương là do ông chủ phát mà không treo thưởng.” Bắc Phồn vẫn còn đang tự mình cảm động.