Nghe vậy, Quý Lãng hậu tri hậu giác cứng đờ, sao mình lại nghĩ đến mua đồ ăn cho Vu Miểu Miểu?
Hắn sống một mình nhiều năm như vậy, bình thường mua đồ cho bản thân còn quên, sao lại nghĩ đến mua đồ cho Vu Miểu Miểu?
Nhất định là do Vu Miểu Miểu mỗi ngày mang đồ ăn cho hắn nên hắn bị ảnh hưởng.
“Chiều nay cô có ra ngoài không?” Thay giày xong, Quý Lãng thuận miệng hỏi.
“Có ra ngoài, chồng yên tâm, em không bị thương, con tà linh kia cũng đã bị em thu thập.” Vu Miểu Miểu vừa nhét hạt dẻ vào miệng, vừa mơ hồ trả lời.
Ai hỏi cô có bị thương hay không, nhưng… Nhìn Vu Miểu Miểu tinh thần sáng láng, ăn uống mở rộng như vậy, không cần hỏi cũng thấy được là quả thật không bị thương.
“Cơm chiều muốn ăn gì? Tôi đặt cơm hộp.” Quý Lãng chuyển đề tài.
“Em ăn gì cũng được, chồng gọi món anh muốn ăn đi.” Vu Miểu Miểu nói.
Cũng đúng, cô nhóc này đâu có món nào không thích ăn, mình thừa lời hỏi cô ấy làm gì.
Quý Lãng lấy điện thoại ra đặt cơm, tìm một nhà hàng mình thường đặt, gọi phần cơm hộp cho hai người, động tác vô cùng thuần thục, giống như mỗi lần đặt cơm hắn đều phải theo bản năng hỏi ý kiến Vu Miểu Miểu vậy.
Ngay cả khi bản thân còn chưa ý thức được, hắn đã hoàn toàn chấp nhận sự tồn tại của Vu Miểu Miểu.
Ăn xong cơm chiều, tắm rửa xong, Quý Lãng liền dẫn Vu Miểu Miểu về phòng mình. À, lời này sao nghe cứ kỳ kỳ.
Nằm lên giường, đắp chăn chỉnh tề, Quý Lãng bày ra một tư thế tự cho là thoải mái để đi vào giấc ngủ, lúc này mới quay đầu lại nói với Vu Miểu Miểu đang ngồi xổm ở đầu giường: “Được rồi, tôi chuẩn bị xong rồi.”
Nói xong, Quý Lãng liền nhíu mày vẻ mặt cổ quái, sao cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ.
Quý Lãng suy tư một lát, không nghĩ ra được chỗ nào kỳ quái, liền vứt điểm nghi hoặc này ra sau đầu.
Lúc này, không có bất cứ thứ gì có thể ngăn cản sự khao khát giấc ngủ của hắn. Cái loại giấc ngủ an ổn trong truyền thuyết, một đêm không mộng, nhẹ nhàng vô ưu, tỉnh lại sẽ không có tơ máu đỏ.
“Vậy em bắt đầu nhé.” Vu Miểu Miểu giơ con búp bê trong tay lên.
Ừm? Lời hồi đáp này sao nghe cũng kỳ kỳ, thôi không cần bận tâm, ngủ là quan trọng nhất.
“Làm đi.” Quý Lãng nhắm mắt lại.
Vu Miểu Miểu theo lời bắt đầu vận chuyển vu lực, thao tác búp bê nguyền rủa, bắt đầu cắn nuốt sức mạnh ác mộng bên cạnh Quý Lãng.
Quý Lãng vốn đã cực kỳ mệt mỏi, sức mạnh ác mộng vừa bị cắn nuốt, hắn liền lập tức ngủ say. Hô hấp đều đặn, thần sắc an ổn.
“Búp bê, chồng ngủ rồi kìa, xem ra anh ấy thật sự rất buồn ngủ.” Vu Miểu Miểu nói với con búp bê đã ăn no.
Búp bê nguyền rủa sau khi Quý Lãng ngủ rồi mới dám chuyển động ngũ quan, nghe thấy chủ nhân nói, phối hợp gật đầu.
“Ngủ ngon.”
Vu Miểu Miểu thấy Quý Lãng ngủ an ổn như vậy, không đành lòng quấy rầy, tắt đèn, nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Đêm nay, dù là đối với Quý Lãng hay Vu Miểu Miểu, đều là yên tĩnh và tường hòa. Chỉ là bọn họ ở đây một vẻ tường hòa, còn Hứa Uy người buổi chiều bị bắt thêm WeChat của Vu Miểu Miểu lại đang bực bội không thôi.
“Đông Vĩnh Nguyên, huynh hỏi đệ, chủ nhân của con búp bê mơ đẹp này, có phải là một cô gái trông khoảng 17-18 tuổi, tết hai bím tóc, mắt rất to, da đặc biệt trắng, nói chuyện rất nhiều, lại còn vô cùng tự quen thuộc, quan trọng nhất là, bên cạnh còn có một con búp bê vải lớn lên rất giống con này, nhưng dị thường quỷ dị?” Hứa Uy nói một hơi.
Buổi chiều anh ta thêm WeChat của Vu Miểu Miểu, về đến nhà liền lập tức kể lại chuyện mình gặp ban ngày cho sư phụ Hứa đại sư nghe.
Hứa đại sư nghe xong, dường như nghĩ tới điều gì, về phòng lấy ra một con búp bê vải phiên bản mini.
Hứa Uy vừa thấy con búp bê mini trong tay sư phụ mình, lập tức nhận ra, con búp bê mini nhỏ nhắn này, gần như giống hệt con búp bê vải anh ta thấy ở chỗ Vu Miểu Miểu ban ngày.
Khác biệt duy nhất là, ngũ quan của con búp bê nguyền rủa kia linh hoạt hơn, cũng thật hơn.
Rõ ràng là búp bê vải gần như nhau, vì sao con mini này nhìn thì tinh xảo đáng yêu, còn con ban ngày kia lại quỷ dị khủng bố.
Đông Vĩnh Nguyên tan làm đã bị gọi gấp lên, vừa vào cửa liền nghe thấy một loạt câu hỏi của nhị sư huynh nhà mình, lặng lẽ tiêu hóa một lát sau, cậu trả lời: “Trừ điểm cuối cùng, còn lại thì rất phù hợp. Búp bê của bà chủ đều rất đáng yêu, một chút cũng không quỷ dị.”
“Cô ấy tên gì?” Hứa Uy hỏi.
“Vu Miểu Miểu.” Đông Vĩnh Nguyên đáp.
Hứa Uy lấy điện thoại ra, mở WeChat mình mới thêm buổi chiều, chỉ thấy một hình đại diện đen kịt, chữ Miểu màu đỏ rực treo ở giữa, vô cùng bắt mắt. Và chủ nhân của hình đại diện này, tên WeChat cũng là một chữ duy nhất “Miểu”.
“Là chữ Miểu này sao?” Hứa Uy đưa hình đại diện WeChat cho Đông Vĩnh Nguyên xem.
“Ôi, sao anh lại có WeChat của bà chủ vậy?” Đông Vĩnh Nguyên thấy WeChat của Vu Miểu Miểu cư nhiên nằm trong danh sách WeChat của nhị sư huynh mình, tức khắc vẻ mặt kinh ngạc.
“Quả nhiên là một người.”
Hứa Uy sắc mặt trầm xuống, quay đầu nói với sư phụ Hứa đại sư: “Sư phụ, ác mộng vốn đã nguy hiểm tột cùng, lúc này lại thêm một tà tu.”
Hứa đại sư nhíu mày, thần sắc cũng có chút ngưng trọng.
“Tà tu gì? Anh nói bậy bạ gì đó? Bà chủ của đệ là người rất tốt.” Đông Vĩnh Nguyên không vui.
Vu Miểu Miểu thật sự rất tốt, từ khi đến văn phòng, hễ ra ngoài mua đồ ăn về nhất định sẽ mang phần cho họ.
Thấy họ nghỉ ngơi không tốt, còn chủ động tặng búp bê mộng đẹp cho họ. Không cãi vã không gây rối, cả ngày cười hì hì, nhìn liền khiến người ta yêu thích.
“Người tốt, đệ biết cái gì?!”
Hứa Uy lập tức kể lại chuyện xảy ra buổi chiều cho Đông Vĩnh Nguyên nghe một lần, sau đó, anh ta lại lần nữa hỏi: “Bây giờ đệ còn cảm thấy cô ta tốt sao? Người có thể dùng loại đồ vật như búp bê nguyền rủa, sẽ là người tốt sao?”