Nhận thức cũng không nói cho cô, hung tàn thì thôi đi, còn thù dai.
“Vậy anh nếu có gặp ở hiệp hội gì đó, nhớ nói cho tôi biết nha.”
Vu Miểu Miểu nói, cũng mặc kệ người ta có đồng ý hay không, móc điện thoại của mình ra, đưa qua: “Nào, chúng ta thêm WeChat đi, anh quét tôi.”
“…” Cái hướng phát triển gì đây?
-----------------------------------
Quý Lãng đến cửa hàng sửa xe để lấy xe. Chiếc xe đã láng bóng như mới, nhìn bề ngoài không còn chút dấu vết hư hỏng nào.
“Thưa anh, cửa hàng chúng tôi có tặng kèm rửa xe, anh có muốn rửa xe không?” Nhân viên sửa xe nhiệt tình hỏi.
Tuy là dịch vụ tặng kèm, nhưng có một số người đặc biệt nhạy cảm về quyền riêng tư, nếu không có sự đồng ý của khách hàng, cửa hàng sửa xe cũng không dám tự ý rửa xe.
“Có lâu không?” Quý Lãng hỏi.
“Anh đến sớm, lúc này không có nhiều khách, nếu anh đồng ý, chúng tôi sẽ rửa ngay, nhiều nhất là hai mươi phút.” Nhân viên sửa xe nói.
“Vậy rửa đi.” Quý Lãng gật đầu.
“Được rồi, chúng tôi sẽ rửa ngay cho anh. Anh có thể đi dạo một lát ở trung tâm thương mại bên cạnh, đúng giờ quay lại là được.”
Lúc Quý Lãng mới vào cửa, nhân viên sửa xe còn không dám nói nhiều như vậy, nhưng lúc này ở chung lâu hơn, sát khí rút đi, nhân viên sửa xe liền trở nên nhiệt tình hơn hẳn, sợ Quý Lãng quá buồn chán, còn giới thiệu nơi đi.
Quý Lãng quay đầu nhìn lại, thấy quả thật cách cửa hàng sửa xe không xa có một trung tâm thương mại, trông có vẻ mới khai trương chưa lâu, quảng trường phía trước còn treo rất nhiều quả bóng vải nhiều màu.
Quý Lãng biết sát khí trên người mình nặng, nếu cứ ở cạnh hoặc nhìn chằm chằm ai đó sẽ gây áp lực rất lớn cho người khác, vì thế liền nghe theo lời đề nghị của nhân viên sửa xe, bước đi về phía trung tâm thương mại.
Trung tâm thương mại mới xây dựng luôn có rất nhiều hoạt động khuyến mãi, bên trong rất đông người, có chút ồn ào.
Quý Lãng tùy ý đi dạo, nhìn xung quanh những người vì mua được một món đồ rẻ mà vui vẻ mặt mày hớn hở, không tự giác cảm thấy có chút hâm mộ.
Vì sao những người này, lại dễ dàng vui vẻ đến thế?
“Hạt dẻ rang đường, hạt dẻ rang đường, mua một cân tặng một cân, thưa anh mua chút hạt dẻ đi.” Một cô gái bán hạt dẻ rang đường bỗng nhiên chặn Quý Lãng lại.
Quý Lãng cúi đầu nhìn, còn chưa nói chuyện, cô gái kia bỗng nhiên sắc mặt tái nhợt, lời chào hàng đến miệng đột nhiên nghẹn lại.
Người này, thật dữ tợn.
Ngay lúc cô gái định trấn tĩnh dời tầm mắt, vờ như mình chưa từng phản ứng với vị khách trông có vẻ rất dữ tợn này, Quý Lãng lại bỗng nhiên giơ tay, từ khay cô gái đang cầm lấy một quả hạt dẻ.
Hạt dẻ rang đường rất thơm, đặc biệt là bên cạnh còn có một chiếc nồi to đang rang xào vui vẻ, mùi thơm từng đợt từng đợt vô cùng hấp dẫn. Nếu Vu Miểu Miểu ở đây, nhất định sẽ mè nheo đòi ăn.
“Cho một cân.” Quý Lãng lên tiếng nói.
“A, vâng, vâng vâng vâng!” Cư nhiên bán được?
Cô gái hoàn hồn, vội vàng chạy về quầy, nhanh nhẹn cân một cân hạt dẻ dùng túi giấy gói lại, đưa cho Quý Lãng: “35 tệ.”
Quý Lãng lấy điện thoại ra, vừa trả tiền, vừa hỏi:
“Không phải mua một cân tặng một cân sao?”
Cô gái kia lại ngẩn người, hối lỗi xin lỗi: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi.” Sau đó dùng tốc độ tay còn nhanh hơn lúc nãy lại gói thêm một túi, hai gói đặt chung đưa cho Quý Lãng.
“Cảm ơn, đã trả tiền rồi.” Quý Lãng nhận lấy túi, quay người đi về phía ngoài trung tâm thương mại.
Đợi Quý Lãng biến mất trong đám đông chen chúc, cô gái bán hạt dẻ rang đường cũng thoát ra khỏi buff sát khí, cô gái nghi hoặc lẩm bẩm tự nói: “Người cũng tốt mà. Chắc chắn là do quầng thâm mắt quá đậm, nên trông có vẻ hơi âm trầm.”
Quý Lãng cầm hạt dẻ rang đường trở lại cửa hàng sửa xe thì xe đã rửa xong, hắn không trì hoãn nữa, trực tiếp lái xe về nhà.
Đến cửa nhà, Quý Lãng giơ tay ấn mật mã, mới ấn xuống một con số, cửa phòng đã bị người từ bên trong nhẹ nhàng mở ra.
“Chồng anh về rồi.” Vu Miểu Miểu vẻ mặt ý cười đứng ở trong cửa, dường như đã đợi anh rất lâu.
Quý Lãng giật mình, có chút không quen với tình huống được người chờ cửa thế này, khẽ “ừm” một tiếng rồi bước vào, kết quả một chân còn chưa bước vào, Vu Miểu Miểu chợt nhào vào lòng hắn, đôi tay siết chặt lấy eo hắn.
Quý Lãng suýt nữa bị đánh ngã.
“Cảm ơn anh đã tặng giường cho em, nhờ có anh, về sau mỗi ngày em ngủ đều sẽ rất thoải mái.” Ban ngày cô không gọi điện thoại cho Quý Lãng để nói lời cảm ơn trước, là vì muốn tự mình nói cảm ơn ngay lúc này.
“Choang!” Một tiếng động lớn vang lên.
Quý Lãng quay đầu lại, chỉ thấy ông chú nhà hàng xóm cùng tầng lầu đang đứng ở cửa vẻ mặt kinh hãi nhìn bên này, một tay ông chú cầm túi rác, một tay nắm tay nắm cửa, tiếng “choang” vừa rồi rõ ràng là do ông chú này đóng cửa thất thủ, dùng sức quá mạnh gây ra.
Trời ạ, bây giờ mấy cô gái trẻ đã phóng khoáng như vậy rồi sao? Tùy tiện mở miệng chính là lời nói hổ lang như thế.
Quý Lãng mặt tối sầm, kéo Vu Miểu Miểu vào cửa, dùng sức mạnh hơn đóng sầm cửa nhà mình lại.
“Về sau đừng nói chuyện lung tung.” Quý Lãng dặn dò.
“À, vâng. Nhưng, vừa rồi em nói sai cái gì sao?” Vu Miểu Miểu khiêm tốn hỏi.
“Cô…”
Quý Lãng đón nhận đôi mắt đen trắng rõ ràng, thuần khiết trong sáng, thật sự không ý thức được mình nói sai của Vu Miểu Miểu, bỗng nhiên nghẹn lời.
Thôi, dù Vu Miểu Miểu có đi ra ngoài nói lung tung, cũng không ai dám đến trước mặt hắn mà đàm tiếu.
“Chồng thơm quá, là hạt dẻ rang đường.” Tầm mắt Vu Miểu Miểu chuyển dời đến túi trong tay Quý Lãng.
“Mua cho cô.” Quý Lãng thuận tay đưa hạt dẻ rang đường qua.
“Mua cho em?” Vu Miểu Miểu kinh hỉ nói: “Đặc biệt mang về cho em ăn sao?”