Chương 49

Ném?

Một con búp bê vải, cô có bày tư thế đẹp đến mấy thì có thể ném xa được bao nhiêu?

Nhưng Hứa Uy vẫn tò mò nhìn theo, chỉ thấy con búp bê nguyền rủa bay thẳng đến thân cây nơi con mèo mắt đỏ đậu.

Nha, ném cũng khá chuẩn. Oa, ôi, đó là cái gì?

Chỉ thấy con búp bê được tạo hình tinh xảo, mềm oặt kia, sau khi dính lên thân cây, bỗng nhiên liền sống lại.

Tứ chi mềm mại trở nên có lực, ôm thân cây xoẹt xoẹt bắt đầu trèo lên, tốc độ bò không hề thua kém con mèo mắt đỏ, tư thế bò còn quyến rũ khiến anh nhớ đến một bộ phim kinh dị nào đó của đảo quốc.

Đây chẳng lẽ là búp bê vải kiểu Sadako?

Búp bê nguyền rủa bò cực nhanh, thoáng cái đã đến trước mặt con mèo mắt đỏ.

Con mèo mắt đỏ giơ móng lên, đang định một móng vuốt xé nát con búp bê nguyền rủa này, thì đôi mắt búp bê nguyền rủa bỗng nhiên chuyển động một chút, tiếp theo miệng mở ra, cắn lấy móng vuốt con mèo mắt đỏ đang vung tới.

“Meo!!!”

Một tiếng mèo kêu thê lương thấu trời, tiếp theo liền có cái gì đó từ ngọn cây rơi xuống.

Hứa Uy nhìn chăm chú, phát hiện chính là một mèo một thú bông đang quấn lấy nhau, mà một cảnh tượng quỷ dị hơn cũng xuất hiện.

Rõ ràng là con mèo mắt đỏ vật sống đang nằm trên mặt đất không ngừng giãy giụa, mà con búp bê vải rõ ràng chỉ là thú bông, thế mà hai cánh tay bắt lấy một chân trước của con mèo mắt đỏ, dùng miệng cắn thứ gì đó, đang mạnh mẽ kéo ra bên ngoài.

“Buông ra, buông ra, a a a...” Tiếng kêu của con mèo mắt đỏ tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Hứa Uy đến bây giờ vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, thẳng đến khi con búp bê vải chợt nhảy lùi lại, buông tha con mèo mắt đỏ.

Nhưng cùng lúc nó nhảy ra, một luồng hắc ảnh bị nó cùng nhau kéo ra, con mèo mắt đỏ đang giãy giụa bỗng nhiên bất động.

Lúc này, hai tay búp bê vải lại lần nữa vươn ra, lần này nó trực tiếp túm lấy luồng hắc ảnh vặn vẹo, hai bàn tay nhỏ vô cùng thành thạo nhào nặn, giống như trẻ con nhào đất sét cao su vậy, cứ thế nhào nặn luồng hắc ảnh thành một cục bột đen chỉ lớn bằng nắm tay nó, sau đó “ngao ô” một ngụm nuốt vào.

Nuốt, nuốt mất rồi?!

Ăn xong, con búp bê vải còn vô cùng nhân tính hóa làm một động tác ợ hơi, cuối cùng mới thong thả chạy về bên cạnh cô gái.

“Ăn no căng rồi à?” Vu Miểu Miểu nhặt búp bê vải lên, có chút kinh ngạc nhướng mày.

Con tà linh này thế mà lại lợi hại hơn cô dự đoán nhiều.

Kệ đi, không quan trọng, ra ngoài lâu như vậy phải nhanh chóng quay về, muốn kịp về nhà trước khi chồng tan làm để cùng ăn cơm tối.

“Cô, dừng lại.” Hứa Uy thấy cô gái sắp đi, theo bản năng lên tiếng gọi lại nàng.

Vu Miểu Miểu nghi hoặc quay người: “Có việc?”

“Cô… Vật trong tay cô là cái gì?” Hứa Uy chỉ vào búp bê nguyền rủa trong tay Vu Miểu Miểu.

“Búp bê nguyền rủa.” Vu Miểu Miểu giơ búp bê nguyền rủa lên, giới thiệu.

Đối với câu hỏi của vị đệ tử Huyền môn này, Vu Miểu Miểu cũng không thấy kỳ lạ, nhân số Vu sư tộc vốn đã thưa thớt, đến đời cô, theo như sư phụ cô nói, toàn thế giới chỉ còn lại một mình cô cho nên người ngoài không biết năng lực của Vu sư tộc cũng không có gì lạ.

Búp bê nguyền rủa, cái tên nghe đã không phải là thứ tốt rồi. Hay cô gái này là tà tu từ đâu đến, hôm nay là cố ý đến đây “tà ăn tà”?

Nếu là tà tu, tu sĩ Huyền Học Hội chúng ta đương nhiên nên ra tay trừng trị, nhưng trải qua cuộc đại chiến mèo và búp bê vừa rồi, Hứa Uy vô cùng tự biết mình phát hiện, bản thân hoàn toàn không phải đối thủ của cô gái cổ quái này.

Cẩn thận hơn, vẫn là không nên hành động bốc đồng, chờ về hỏi sư phụ rồi tính. Xem là môn phái nào, cư nhiên dùng loại đồ vật tà môn như búp bê nguyền rủa.

Hứa Uy nhịn không được cẩn thận đánh giá con búp bê nguyền rủa kia, chuẩn bị nhìn rõ bộ dạng nó, để về mô tả cho sư phụ nghe, lại chợt thấy con búp bê nguyền rủa kia thế mà mắt mày cong lên, đột ngột lộ ra một nụ cười… một nụ cười khủng bố đến cực điểm với anh.

Trời ơi! Hứa Uy sợ đến suýt hét lên.

“Còn việc gì nữa không?” Vu Miểu Miểu hỏi.

“Không, không có việc gì.” Hứa Uy nắm chặt kiếm gỗ đào trong tay, đề phòng nói.

“Vậy tôi đi đây.”

Vu Miểu Miểu sảng khoái phất tay, nhảy nhót đi về phía bìa rừng, bóng lưng nhìn rất tươi đẹp. Nếu bị người không hiểu chuyện thấy, chỉ nghĩ là một nữ sinh đáng yêu ra ngoài gần gũi thiên nhiên, làm sao nghĩ đến hình ảnh khủng bố quỷ dị vừa rồi.

“Meo...”

Một tiếng mèo kêu, Hứa Uy lại giật mình, nhìn theo tiếng, phát hiện là con mèo mắt đỏ bị tà linh bám vào kia.

Nhưng mà lúc này, đôi mắt mèo đã khôi phục thành mắt mèo bình thường, con mèo con nghi hoặc kêu hai tiếng, dường như đang tự hỏi mình đang ở đâu, sau đó vẫy đuôi, chậm rãi bỏ đi.

Phải báo cho sư phụ mới được, Hứa Uy bước nhanh đến chỗ chiếc ghế dài vừa rồi con mèo mắt đỏ nằm bò, ném la bàn và kiếm gỗ đào trong tay lên trên, lập tức móc điện thoại ra, tìm đến số điện thoại của sư tôn Hứa Kế, vừa định bấm số, liền thấy một bóng người quen thuộc bỗng nhiên quay lại.

“Cô… sao lại quay về rồi?” Hứa Uy sợ hãi vội vàng giấu điện thoại ra phía sau.

“Chuyện là, lần này anh đến đây cũng là muốn bắt con tà linh kia đúng không?” Vu Miểu Miểu chạy đến trước mặt Hứa Uy hỏi.

“Đúng vậy.” Con tà tu này rốt cuộc muốn làm gì, rõ ràng vừa rồi đã thấy rồi.

“Vậy tốt, tôi đưa con tà linh này cho anh, anh mang về xử lý đi.” Nói xong, Vu Miểu Miểu liền đưa thẳng con búp bê nguyền rủa trong lòng ra trước mặt Hứa Uy.

Lần nữa nhìn thấy Hứa Uy, búp bê nguyền rủa dường như rất vui vẻ, đôi mắt tròn lại cong lên, lộ ra nụ cười khủng bố quen thuộc.