Thành phố X, một nữ sinh viên vừa tốt nghiệp đại học được phát hiện chết trong phòng thuê, nguyên nhân chết là bị người mổ gan khi còn sống.
Cảnh sát lập tức đến hiện trường, thu thập vân tay, dấu chân, xem xét tất cả camera giám sát trong 24 giờ, nhưng không thu được bất kỳ manh mối nào.
Một tuần sau, nạn nhân thứ hai xuất hiện, vẫn là nữ sinh viên vừa tốt nghiệp, vẫn bị người mổ gan trong phòng trọ.
Nửa tháng sau, nạn nhân thứ ba xuất hiện, nạn nhân này may mắn sống sót, nhưng vẫn thiếu nửa lá gan.
Nhất thời dư luận xôn xao, lòng người hoảng sợ, ai nấy đều đang hỏi tên mổ gan rốt cuộc là ai?
Là tôi.
Tôi chính là tên mổ gan...
Nhìn đến đây, bốn người trong văn phòng lập tức nổi da gà khắp người.
Họ đều biết, ông chủ am hiểu nhất là lấy góc độ của chính kẻ phạm tội để viết truyện, cứ như thể tội phạm tự mình viết nhật ký phạm tội vậy. Và độc giả khi nhập vai vào góc độ của tội phạm để tiến vào câu chuyện, cũng sẽ càng thêm căng thẳng và kí©h thí©ɧ.
Nhưng mà, tên mổ gan? Không cần tình tiết câu chuyện phía sau, chỉ cần ba chữ này cũng đã khiến người ta rợn tóc gáy.
“Cái này?!”
Đông Vĩnh Nguyên là người duy nhất trong bốn người biết thân phận của Quý Lãng, anh ta tự nhiên cũng có thể đoán được những câu chuyện mà Quý Lãng viết đều là từ trong mơ mà biết được, nhưng là tên mổ gan?
Đông Vĩnh Nguyên đã ở văn phòng Quý Lãng khoảng hai năm, anh ta nhìn ra được, Quý Lãng tuy sở hữu năng lực ác mộng, nhưng lại muốn hòa nhập vào xã hội này hơn bất kỳ ai.
Hắn ghét mất ngủ, cho nên gần như sẽ không chủ động sử dụng năng lực của mình, nếu không sẽ không nhiều năm như vậy mà lực lượng bóng đè của hắn cũng không tăng trưởng là bao.
Mà tất cả những câu chuyện hắn viết, phàm là có liên quan đến những vụ án tương đối nổi tiếng, cũng ít nhất là án đã xảy ra cách đây 5 năm.
Anh ta biết Quý Lãng làm vậy là để tránh hiềm nghi, nhưng lần này, hắn lại chủ động đi vào giấc mộng của tên mổ gan?!
Trong lúc Đông Vĩnh Nguyên còn đang ngây người, ba người còn lại trong văn phòng đã hồi phục lại từ sự kinh ngạc ban đầu, họ nhìn nhau: “Những vụ án mà ông chủ viết trước đây, mức độ tương tự với án thật có cao không?”
“Hình như rất cao.”
Đan Tuấn Nghị yếu ớt giơ tay: “Tôi có một anh họ là cảnh sát, trước đây tôi từng hỏi anh ấy, các cậu có nhớ cuốn "Nhật ký phạm tội" mà ông chủ viết không? Anh họ tôi đã đặc biệt đến phòng hồ sơ tìm tư liệu, mức độ tương tự lên tới 90%.”
“Vậy tên mổ gan...” Giọng Bắc Phồn có chút run rẩy.
“Đọc tiếp đi.”
Đông Vĩnh Nguyên thở dài, nếu ông chủ đã quyết định viết, vậy thì không ai ngăn cản được. Mà hắn viết, nhất định là những gì hắn đã nhìn thấy.
Cốt truyện chương đầu tiên dừng lại ở việc tên mổ gan học xong về nước và gặp bạn gái, chỉ cần đợi thêm hai mươi phút nữa, chương 2 sẽ ra.
Cùng lúc đó, đội cảnh sát hình sự đối diện đường, Hoắc Minh Tri nhận được tin nhắn nhắc nhở từ trang web:
[Tác giả Tử Hòa mà ngài theo dõi đã mở truyện mới, mau đến ủng hộ và cổ vũ cho đại thần.]
Tin nhắn nhắc nhở này là anh ta cố ý bỏ tiền mở ở hậu trường trang web, là để anh ta có thể biết ngay khi Quý Lãng mở truyện mới.
Nhìn thấy tin nhắn, vẻ mặt Hoắc Minh Tri thay đổi, ẩn ẩn có chút kích động.
2 ngày trước anh ta ở trong một nhóm đọc giả của Quý Lãng, quản trị viên nhóm đột nhiên hỏi trong nhóm về tư liệu của người sống sót trong vụ án tên mổ gan, quản trị viên này bình thường rất ít nói chuyện, nhưng mỗi lần nói trong nhóm đều rất có độ tin cậy.
Hoắc Minh Tri đoán quản trị viên này nhất định quen biết Quý Lãng, hơn nữa có mức độ tiếp xúc nhất định mới có quyền nói như vậy, cho nên lúc đó anh ta đã nhắn tin riêng cho quản trị viên, đưa địa chỉ bệnh viện của người sống sót cho Quý Lãng .
Sau đó chiều ngày hôm sau, anh ta liền nhận được điện thoại từ bệnh viện, nói có một người đàn ông mặt mày âm trầm đi nhầm phòng bệnh.
Diện mạo âm trầm, chính là ấn tượng đầu tiên mà Quý Lãng gây ra cho người khác.
Hoắc Minh Tri nóng lòng nhấp vào ứng dụng trang web, tìm đến truyện mới Quý Lãng vừa đăng không lâu, nhanh chóng đọc.
[Là tôi, tôi chính là tên mổ gan...]
Rầm một tiếng, ly nước Hoắc Minh Tri cầm trong tay rơi xuống đất, mảnh thủy tinh vỡ tan đầy sàn.
“Đội trưởng Hoắc, anh không sao chứ.” Có đội viên đi ngang qua, quan tâm hỏi.
Hoắc Minh Tri không để ý, thậm chí không thèm nhìn mảnh vỡ đầy sàn, anh ta nắm chặt điện thoại cả người đều đang run lên.
“Quả nhiên, tôi đã biết cậu sẽ không đứng nhìn bàng quan.”
Một giờ sau.
Bên dưới bài viết của Quý Lãng đã chất đầy các loại bình luận, tất cả đều là kinh ngạc và nghi ngờ.
Mặc dù rất nhiều độc giả đã yêu cầu Quý Lãng phân tích tâm lý tên mổ gan, nhưng phân tích, và trực tiếp viết ra quá trình gây án dưới góc độ của tên mổ gan lại có sự khác biệt rất lớn.
Dù sao tên mổ gan còn chưa bị bắt, chi tiết mà cảnh sát công bố ra bên ngoài gần như không có.
Nhưng theo tình tiết câu chuyện từng lớp từng lớp hé mở, nhìn thấy tên mổ gan trong câu chuyện gặp nạn nhân đầu tiên như thế nào, lập kế hoạch ra sao, thực hiện thế nào, thành công ra sao, cuối cùng lại thoát khỏi sự điều tra của cảnh sát như thế nào, tất cả những chi tiết này.
Mọi người chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát, vô cùng khủng bố, sau đó liền tự phát thảo luận về tính khả thi của kế hoạch kẻ mổ gan trong nhóm đọc giả, dưới bài viết.
[Oa, tôi vừa mô phỏng ba lần trong đầu, hình như thật sự có thể.]
[Tôi cũng vậy, sợ tè ra quần luôn.]
[Tôi là cảnh sát, tôi có thể chịu trách nhiệm mà nói, chi tiết gây án này, thật sự được. Hơn nữa chúng tôi sau khi điều tra, gần như không thể tìm thấy manh mối.]