"Không nhiều lắm, cũng chỉ năm sáu con." Vu Miểu Miểu nói.
"Cô đúng là hào phóng, thoáng cái đã tặng đi ba con." Bắc Phồn hai con, Đông Vĩnh Nguyên một con.
"Không sao, búp bê giấc mơ đẹp làm ra kỳ thật không phiền phức, chỉ cần có đủ búp bê, em một ngày có thể làm mười cái tám cái, chờ bọn họ dùng xong rồi, em lại thu búp bê về, phơi một lát, rồi rót thêm chút vu lực vào là lại có thể dùng."
Búp bê giấc mơ đẹp của cô, giống như bùa chú của Huyền môn, chỉ cần cô nguyện ý chế tác, là có thể không ngừng có cái mới.
"Đông Vĩnh Nguyên không có búp bê giấc mơ đẹp thì không ngủ được sao?"
Bắc Phồn còn tạm chấp nhận, miễn cưỡng tính là tình ngay lý gian, nhưng vì sao lại tặng cho Đông Vĩnh Nguyên?
"Điều đó thì không, nhưng cầm búp bê giấc mơ đẹp có thể nằm một giấc mơ đẹp, có lẽ anh ấy muốn nằm một giấc mơ đẹp đi." Vu Miểu Miểu nói.
"Cô lẽ nào muốn tặng búp bê của cô cho mỗi người sao?"
"A?" Vu Miểu Miểu giật mình, cô cảm thấy chồng có chút không vui sao?
"Thứ của cô không phải là đồ vật tầm thường, vẫn nên ít dùng cho thỏa đáng." Quý Lãng uyển chuyển nhắc nhở.
Đông Vĩnh Nguyên cái thứ này, muốn ngủ là có thể ngủ, như vậy còn chưa đủ sao? Lại còn muốn nằm mơ đẹp, thật là mơ mộng.
"Em biết rồi, sư phụ trước kia cũng dặn em, quá tam ba bận."
Vu Miểu Miểu nghiêm túc gật đầu: "Bắc Phồn là vì tình huống đặc thù em mới cho hai cái, Đông Đông hai ngày này giúp em rất nhiều việc, em mới tặng anh ấy một cái. Anh yên tâm, về sau em sẽ không cho nữa, cũng sẽ không tùy tiện cho người khác."
Như vậy thì tạm được rồi.
Quý Lãng lập tức cân bằng lại, tâm trạng cũng tốt lên: "Cô đến đây hai ngày rồi vẫn chưa dẫn cô đi ăn cơm, có muốn đi ăn buffet thịt nướng không?"
"Muốn." Vu Miểu Miểu mắt sáng lên.
Trong văn phòng, Đan Tuấn Nghị thấy Đông Vĩnh Nguyên trong tay cũng cầm một con búp bê giấc mơ đẹp đi vào, nhịn không được hỏi: "Đông Tử, cậu xin bà chủ đấy à? Cậu thật sự tin con búp bê giấc mơ đẹp này hữu dụng sao."
"Tôi cảm thấy hữu dụng, cậu không thấy Tiểu Bắc, hai ngày này đã trải qua nhiều chuyện như vậy, sắc mặt lại tốt hơn chúng ta không." Dịch Quan nói.
Hai người khác nghe vậy, cùng nhau tiến đến trước mặt Bắc Phồn, xem sắc mặt cậu ta.
Bắc Phồn bị nhìn đến hoảng: "Cậu... các cậu làm gì."
"Ối trời, thật sự còn tốt hơn sắc mặt tôi. Đông Tử, tôi thấy cậu đừng quan tâm cậu ta nữa, để cậu ta một mình về nhà đi." Đan Tuấn Nghị lập tức tâm lý không cân bằng.
"Có lý." Đông Vĩnh Nguyên rất đồng tình.
"Đừng, đừng mà, tôi đây thật là công lao của búp bê giấc mơ đẹp, thật sự."
Bắc Phồn vội vàng nói: "Nếu không, ngày mai các cậu cũng tìm bà chủ xin một con đi?"
Cho dù cậu ta sau khi ngủ thì tâm hồn rộng lớn, nhưng lúc tỉnh cũng không ngốc a, buổi tối một mình về nhà, thà rằng cậu ta ở lại văn phòng tăng ca.
Ba người thấy trêu đùa gần đủ rồi, cười phá lên.
"Nhưng nói thật, các cậu không cảm thấy sắc mặt ông chủ gần đây cũng tốt hơn trước không? Sáng tôi đi đưa kịch bản, phát hiện tơ máu đỏ trong mắt ông chủ đều ít đi." Dịch Quan nói ra phát hiện của mình.
"Nói bà chủ là người dân tộc thiểu số đi, lẽ nào là bí pháp đặc biệt của dân tộc thiểu số?"
Đan Tuấn Nghị suy đoán: "Ví dụ như hương giúp ngủ gì đó?"
"Hình như có mùi hương cổ, làm người ta rất yên tâm." Bắc Phồn nắm lấy búp bê ngửi ngửi nói.
"Vậy ngày mai chúng ta cũng xin một con thử xem?" Dịch Quan nghe hai người phân tích như vậy, thật sự động lòng.
Cái gì hương, đó là linh lực.
Đông Vĩnh Nguyên vừa bắt được búp bê giấc mơ đẹp, liền cảm nhận được một cổ linh lực cực kỳ nhỏ từ bên trong búp bê.
Đông Vĩnh Nguyên cầm búp bê giấc mơ đẹp, tự nhiên không phải vì muốn nằm một giấc mơ đẹp.
Anh ta xin được búp bê giấc mơ đẹp vào buổi tối đã sai người mang búp bê đến cho sư phụ mình, trưởng lão Hứa Kế của hiệp hội huyền học Hải Thị.
"Đồ vật này ngoại trừ có tác dụng giúp ngủ an thần, cũng không có cái gì cổ quái khác." Hứa đại sư nói như thế trong cuộc gọi video.
"Vậy sư phụ có biết Vu Miểu Miểu là phái nào không?" Đông Vĩnh Nguyên hỏi.
"Không nhìn ra được."
Hứa đại sư lắc đầu: "Nhưng chỉ một chút linh lực là có thể có công hiệu an thần mạnh mẽ như vậy, tất nhiên là có bí quyết độc môn."
Người trong Huyền môn bọn họ, ít nhiều đều biết vẽ bùa chú, trong đó bùa chú an thần tĩnh khí cũng thường vẽ, nhưng hiệu quả cảm giác đều không bằng búp bê giấc mơ đẹp này.
Chỉ là linh lực của đồ vật này thật sự quá thấp, nghĩ đến người chế tác đồ vật này, tuy rằng phương pháp độc đáo, nhưng linh lực hẳn là không cao.
"Sư phụ, ngài không phải nói ác mộng trong mắt người Huyền môn chúng ta là tà vật sao? Vậy tại sao Vu Miểu Miểu lại ở bên ông chủ của con, hơn nữa hình như còn là vị hôn thê của ông chủ của con." Đông Vĩnh Nguyên nói.
"Theo như lời đệ nói, khẳng định là bởi vì cô gái tên Vu Miểu Miểu này thiên phú huyền thuật không cao, khả năng chỉ là học được chút kỹ xảo chế tác búp bê từ bậc cha chú mà thôi."
Bên kia video, một thanh niên nam tử mặc áo khoác dài màu xám xuất hiện trong video, nói với Đông Vĩnh Nguyên: "Ngũ sư đệ, đệ lúc trước chẳng phải cũng vì thiên phú huyền thuật không cao, đối với lệ khí quanh thân ác mộng không đủ mẫn cảm, lúc này mới bị phái đi giám sát ác mộng sao. Cô ấy phỏng chừng cùng đệ là một tình huống, trì độn không cảm giác được uy hϊếp đi."
Sắc mặt Đông Vĩnh Nguyên khó coi, nhưng lại không tiện phát tác: "Nhị sư huynh."
Nam tử bỗng nhiên xuất hiện trong video chính là nhị sư huynh của anh ta, Hứa Uy.
"Hứa Uy." Hứa đại sư nghe được nhị đệ tử mình nói như thế, không vui nhíu mày.