Bắc Phồn bị dọa không nhẹ, tuy nói tên mổ gan giáp mặt tỏ vẻ chướng mắt cái lá gan không tốt của cậu ta, nhưng cậu ta vẫn không dám một mình về nhà.
Cuối cùng vẫn ở khu nghỉ ngơi của văn phòng nghỉ ngơi, tính toán lúc tan ca sẽ đi ở nhờ nhà đồng nghiệp.
"Tên này, gặp phải chuyện như vậy còn có thể ngủ ngay lập tức, tố chất tâm lý thật sự mạnh mẽ." Đan Tuấn Nghị ôm một chiếc chăn mỏng đến đắp cho Bắc Phồn đang ngủ.
"Cậu ta không phải tố chất tâm lý mạnh mẽ." Đông Vĩnh Nguyên cũng đang kéo một bên rèm cửa.
"Thế là vì cái gì?"
"Là bởi vì..."
Ánh mắt lướt qua con búp bê giấc mơ đẹp Bắc Phồn đang nắm trong tay, Đông Vĩnh Nguyên nửa thật nửa giả nói: "Có lẽ là công lao của búp bê giấc mơ đẹp đi."
"Linh nghiệm vậy sao, lần đó đầu tôi cũng đi tìm bà chủ xin một con, gần đây sửa kịch bản, nằm mơ đều là cảnh tượng trong kịch bản, tôi đây cũng coi như là gặp ác mộng đi." Đan Tuấn Nghị nói đùa.
Đông Vĩnh Nguyên không nói gì, buông rèm cửa rồi đi.
Bên kia, Quý Lãng đang khuyên Vu Miểu Miểu rời đi:
"Cô vẫn nên đừng ở lại đây, cảnh sát vừa nói, mục tiêu của tên mổ gan là các cô gái trẻ tuổi, hắn hiện tại theo dõi Bắc Phồn, có lẽ sẽ điều tra ở gần đây, nếu không cẩn thận nhìn thấy cô thì phiền toái."
"Là bởi vì em không thức đêm, gan khỏe mạnh hơn Bắc Phồn sao?" Vu Miểu Miểu hỏi.
"... Cứ cho là vậy đi."
"Không sao, em có thể tự bảo vệ mình." Vu Miểu Miểu tự tin nói.
"Tên mổ gan và người tối qua không giống nhau."
Quý Lãng nhẫn nại giải thích: "Tôi biết vu thuật của cô rất lợi hại, nhưng sự đen tối của nhân tính là điều cô không thể tưởng tượng được. Cái gọi là "minh thương dễ tránh ám tiễn khó phòng", hiểu không?"
Tên mổ gan mà thật sự là ác quỷ tà ma, ngược lại hắn không lo lắng cho Vu Miểu Miểu, nhưng xét theo tình hình hiện tại, đối phương rõ ràng là người thường, đôi khi người thường còn đáng sợ hơn ác quỷ.
"Nhưng chú cảnh sát vừa nói không phải chỉ cần không ở một mình là không sao sao? Em ban ngày ở đây, buổi tối cùng anh về nhà, như vậy không phải an toàn hơn so với lúc em ở một mình sao?" Vu Miểu Miểu hỏi.
Quý Lãng biết lời Vu Miểu Miểu nói không phải không có lý, nhưng có thể ngay từ đầu không bị theo dõi, vẫn tốt hơn là phải lo lắng đề phòng.
Nhưng mà... Thôi được rồi, dù sao buổi tối hắn ở trong mơ cũng tỉnh táo, có chút dị động bên ngoài là có thể cảm nhận được, cũng không phải vấn đề lớn.
"Tùy cô đi, tôi đi làm việc đây, có việc thì gọi tôi."
Nghĩ đến đây, Quý Lãng không khuyên nữa, đứng dậy rời đi.
Quý Lãng rời đi sau, Vu Miểu Miểu liền lấy cuốn tiểu thuyết hôm qua chưa xem xong tiếp tục đọc, càng đọc cô càng yêu thích chồng tươgn lai nhà mình, cuốn tiểu thuyết này chẳng những cốt truyện hay, hành văn cũng rất tốt.
Đông Vĩnh Nguyên lại chuẩn bị một đĩa đồ ăn vặt mang qua cho Vu Miểu Miểu: "Hôm qua ông chủ là vì gấp kịch bản nên mới tăng ca, hôm nay chắc sẽ không."
"Cảm ơn."
Vu Miểu Miểu có ấn tượng cực kỳ tốt với Đông Vĩnh Nguyên, người luôn mang đồ ăn cho cô.
Ánh mắt lướt qua con búp bê giấc mơ đẹp trên cửa sổ không xa, Đông Vĩnh Nguyên giả vờ kỳ lạ hỏi: "Bà chủ, con búp bê kia, sao cô lại đặt nó trên cửa sổ vậy?"
"Phơi nắng đó." Vu Miểu Miểu trả lời.
"Búp bê đâu có bị ướt, sao lại phải phơi nắng?"
"Anh không nhìn ra sao?" Vu Miểu Miểu kinh ngạc hỏi.
"Cái gì?"
"Anh phải nhìn ra chứ, trên búp bê có hắc khí." Vu Miểu Miểu nói.
Đông Vĩnh Nguyên giật mình.
"Bà chủ, cô nói gì vậy, hắc khí ở đâu?"
"Anh không nhìn ra sao? Chẳng lẽ là tôi cảm nhận sai rồi? Anh phải biết huyền thuật chứ." Vu Miểu Miểu nghi hoặc nói.
"Hiểu... biết cái gì đâu, cái gì mà huyền thuật chứ? Tuy ông chủ trong sách luôn viết một số yêu ma quỷ quái, nhưng chúng tôi là xã hội khoa học, không truyền bá mê tín phong kiến." Đông Vĩnh Nguyên liều chết không thừa nhận.
Cô nói tôi biết huyền thuật liền phải biết huyền thuật sao, chỉ cần tôi không thừa nhận, tôi liền không biết.
Vu Miểu Miểu bình tĩnh nhìn chằm chằm Đông Vĩnh Nguyên vài giây, ngay lúc Đông Vĩnh Nguyên sắp không chịu nổi, cô "ồ" một tiếng, tiếp tục cúi đầu đọc sách.
Đây là phản ứng gì?
"Bà... Bà chủ?"
"Gì vậy?"
"Cái đó... Trên đó thật sự có hắc khí sao?"
Điều này Đông Vĩnh Nguyên không phải giả vờ, anh ta thật sự không nhìn thấy hắc khí nào trên búp bê, dù anh ta là đệ tử kém cỏi nhất của sư môn, nhưng nhãn lực vẫn có chút chứ.
"Ừm, nhưng không nhiều lắm, chỉ một chút, phơi nắng một chút sẽ tiêu tan." Vu Miểu Miểu nói.
Phơi nắng?
Cái hắc khí này không ngoài âm khí, tà khí, lệ khí các loại, nhưng chưa nghe nói loại hắc khí nào có thể phơi nắng một chút là biến mất.
Nếu thật sự đơn giản như vậy, mặt trời vừa lên không phải tự động khử trùng nhân gian rồi sao, thế gian nào còn nhiều lệ quỷ tà ma đến vậy.
Quan trọng nhất là, ông chủ là ác mộng, hắn còn có thể kiêu ngạo đi lại dưới ánh mặt trời sao? Phỏng chừng đã sớm học theo câu chuyện ma cà rồng phương Tây rồi.
"Thế à, vậy tôi cũng đi phơi nắng đây."
Đông Vĩnh Nguyên cho rằng Vu Miểu Miểu không muốn nói cho anh ta, liền không tiếp tục truy hỏi.
"Anh không cần, năng lượng tiêu cực trên người anh còn chưa tích lũy thành hắc khí."
Vu Miểu Miểu khuyên: "Hôm nay nhiệt độ rất cao, anh phơi lâu sẽ bị cảm nắng."
Kỳ thi đại học vừa kết thúc, đúng là thời điểm mùa hè nóng nhất.
Đông Vĩnh Nguyên ngây người: "Năng lượng tiêu cực?"
Vu Miểu Miểu nói:
"Khi cảm xúc con người không tốt, áp lực lớn, hoặc buồn bã, trên người sẽ xuất hiện một loại năng lượng không tốt, loại năng lượng này ban đầu là màu xám, tích lũy nhiều sẽ chuyển hóa thành hắc khí."
"Mỗi người trên người đều ít nhiều có một chút, nếu chuyển hóa thành hắc khí, hơn nữa lượng rất lớn, liền dễ dàng nghĩ quẩn. Sư phụ tôi nói đây là "sinh tử khí", nguy hại không lớn, nhưng rất nhiều người đều có."