Chương 31: Vụ Lý Thanh

Chương 31: Vụ Lý Thanh

Mạnh Phất Uyên không ở lại quá lâu, sau khi tâm trạng Trần Thanh Vụ ổn định hơn, anh liền cáo từ.

Dù có lý do chính đáng, nhưng việc ở riêng với bạn gái của em trai vào ban đêm cũng có thể gây hiểu lầm.

Trần Thanh Vụ dọn dẹp rửa mặt xong, lên giường nằm xuống.

Lấy điện thoại, gửi cho Mạnh Kỳ Nhiên một tin nhắn:

Mới nhớ ra ngày mai phải đi gặp khách hàng, không thể đi dạo phố rồi. Anh về Nam Thành sớm đi, thi đấu xong thì nghỉ ngơi cho tốt.

Tin nhắn này sau nửa tiếng mới nhận được hồi âm, chỉ có một chữ "Được".

Cô nghĩ, Mạnh Kỳ Nhiên nhất định đang thở phào nhẹ nhõm.

Nằm rất lâu vẫn không buồn ngủ.

Trần Thanh Vụ bò dậy, khoác một chiếc áo khoác, đi đến khu vực làm việc bên ngoài, bật tất cả đèn lên.

Từ chiếc tủ lạnh cũ mà thầy Tiền để lại, lấy ra đất sét được cất giữ cẩn thận, lau sạch bàn làm việc và bàn xoay, bắt đầu nặn đất sét tạo hình.

Máy tiện và hiệu quả hơn, nhưng quá trình nặn bằng tay giúp cô thư giãn đầu óc, có thể không nghĩ gì cả.

/

Mạnh Kỳ Nhiên mất ngủ cả đêm.

Sáng hôm sau liền lên đường trở về Nam Thành.

Kỳ Lâm rất ngạc nhiên trước sự trở về sớm của con trai: “Không phải nói ban ngày sẽ đi cùng Thanh Vụ, tối mới về sao?"

Mạnh Kỳ Nhiên ném chiếc balo lên ghế sô pha: “Tối qua ngủ không ngon, con chợp mắt một lát. Không ăn trưa đâu, mẹ đừng gọi con."

Kỳ Lâm sững sờ, vì hiếm khi thấy Mạnh Kỳ Nhiên có vẻ mặt u ám như vậy.

Bà không hỏi nhiều, bảo anh ta nghỉ ngơi cho tốt.

Mạnh Kỳ Nhiên đóng sầm cửa phòng, ném mình lên giường.

Nâng tay che trán, một lúc sau quay đầu nhìn chiếc tủ trưng bày bằng gỗ khảm kính.

Một chiếc cốc nước trong trẻo, xinh đẹp, yên tĩnh đặt dưới ánh đèn.

Anh ta nhìn nó, hy vọng mình có thể nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Mãi đến chiều tối, Mạnh Kỳ Nhiên mới xuống nhà ăn bữa tối.

Nam Thành không cấm xe máy, anh ta đến gara chọn đại một chiếc Ducati X-Diavel, đội mũ bảo hiểm vào rồi ra khỏi nhà.

Lướt qua từng ánh đèn đường, qua từng ngã tư, hướng về phía núi.

Gió rít qua tai.

Tốc độ nhanh như bay, như muốn mượn đó xóa đi cảnh tượng dưới ánh đèn đêm qua, ánh mắt tổn thương không thể tin được của Thanh Vụ khi anh ta né tránh nụ hôn đó.

Ánh đèn dần thưa thớt, hai bên cây cối rậm rạp.

Sau khi rẽ qua một khúc cua nữa, đột nhiên từ trên rừng cây lộ ra một khoảng trời đêm rộng lớn.

Anh ta đạp phanh, nhận ra phía trước đã là điểm cuối của đỉnh núi.

Vài ngày sau, Trần Thanh Vụ cùng Mạnh Phất Uyên đến gặp mặt chủ nhân của phòng trà, khách hàng đầu tiên của cô.

Sáng sớm trời mưa, cả thế giới chìm trong màn sương mù trắng xóa.

Mạnh Phất Uyên lái xe vào khu vực, từ xa đã nhìn thấy Trần Thanh Vụ cầm một chiếc ô trong suốt đứng bên đường.

Áo khoác gió ngắn màu trà bên trong mặc áo phông trắng, quần dài đen ống suông, chân đi giày Converse màu đen, trên vai đeo một chiếc túi vải nylon màu đen.

Bộ trang phục đơn giản, năng động, có chút hơi hướng nam tính.

Trần Thanh Vụ nhìn thấy xe, lập tức giơ tay vẫy anh.

Mạnh Phất Uyên hít một hơi thật sâu và chậm, dường như chỉ có thể kìm nén sự rung động không thích hợp trong lòng bằng cách này.

Trần Thanh Vụ cất ô, mở cửa xe: “Ô..."

"Để ghế sau đi."

Trần Thanh Vụ đặt ô xuống, ngồi vào ghế phụ.

Bên trong xe kín mít lập tức lan tỏa hương thơm thoang thoảng, như hoa cam trong sương mù, mang theo chút vị đắng nhẹ.

"Thực ra em có thể tự đi tàu điện ngầm, gần khu vực này có một trạm tàu điện ngầm." Trần Thanh Vụ nói.

"Không sao."

Nơi đó tàu điện ngầm không đi thẳng đến, xuống tàu điện ngầm còn phải bắt taxi, hôm nay lại mưa, chắc là không tiện lắm.

Tất nhiên, đây đều là cái cớ.

Mạnh Phất Uyên liếc nhìn cô một cái rồi thu hồi ánh mắt, khởi động xe.

Thần sắc cô bình thản, không còn vẻ thê lương của đêm hôm đó, chắc có lẽ mâu thuẫn với Kỳ Nhiên đã được giải quyết.

Người trẻ tuổi là vậy.

Hai người họ làm hòa, anh cũng có thể yên tâm.

Vừa trò chuyện, xe đã đến nơi có phòng trà.

Trên sườn núi, đỗ xe xong còn phải đi bộ thêm năm phút nữa.

Mưa đã tạnh, vẫn còn sương mù bao phủ.

Rêu xanh mọc ra từ khe đá.

Trần Thanh Vụ đi trước, cứ đi lên vài bước, lại nghe Mạnh Phất Uyên nhắc nhở ở phía sau là cẩn thận đường trơn.

Phòng trà ẩn mình giữa rừng trúc, vừa nhìn đã thấy màu xanh mướt mắt.

Vừa vén rèm trúc lên, hương thơm của trà đã phảng phất vào mặt.

Trần Thanh Vụ đi theo sau Mạnh Phất Uyên, băng qua một đoạn hành lang có lát đá đen, đến chỗ trong cùng.

Phòng yên tĩnh với cửa kính sát đất, không đốt bất kỳ loại hương nào, mùi hương thoang thoảng còn sót lại, có lẽ là của vị khách trước còn để lại.

Sau khi ngồi xuống chiếc ghế tre cạnh cửa sổ, Mạnh Phất Uyên gọi một cuộc điện thoại.

Không lâu sau, có người gõ cửa.

Mạnh Phất Uyên: "Mời vào."

Trần Thanh Vụ quay đầu nhìn lại, ở cửa có hai người đứng, một nam một nữ, người nam tuổi tác tương đương với Mạnh Phất Uyên, người nữ nhìn lớn tuổi hơn, khoảng bốn mươi lăm tuổi trở lên.

Người nam lên tiếng trước, cười nói: "Sếp Mạnh nói hôm nay có việc, là chạy đến đây uống trà sao? Bị tôi bắt tại trận rồi nhé."

Mạnh Phất Uyên không thay đổi sắc mặt, giới thiệu với Trần Thanh Vụ: "Chị An, chủ nhân nơi này. Bùi Thiệu, đối tác sáng lập, bạn học đại học của anh."

Chị An cười nhìn Trần Thanh Vụ: "Gọi em thế nào đây?"

"Em tên Trần Thanh Vụ, chị An cứ gọi em là Thanh Vụ."

"Hân hạnh hân hạnh."

Bùi Thiệu ngồi xuống đối diện hai người, chị An lấy bộ trà cụ ra đun nước.

Trần Thanh Vụ nhìn vào bếp lò: “Đây là ấm Dật Vân do ông Trần Cảnh Lượng thiết kế phải không ạ?"

Chị An lập tức cười: “Phải. Xem ra cô Trần quả thực là người trong nghề."

Bùi Thiệu hỏi: "Đây chẳng phải là ấm sứ bình thường sao? Có gì đặc biệt à?"

Trần Thanh Vụ còn chưa kịp mở miệng, chị An đã không nhịn được tiếp lời, chỉ thiếu điều trợn mắt: “Chiếc ấm này thiết kế tinh xảo hơn ấm sứ thông thường rất nhiều, nhấc ấm tự động ra nước, thân ấm nghiêng chín mươi độ mà nắp ấm không rơi. Nước nhiều thì vòi ấm phun sương, nước ít thì quai ấm phun sương... Những chi tiết này, cậu không pha trà thì không hiểu được đâu."

Bùi Thiệu làm sao chịu nổi một tràng của chị An, chắp tay nói: "Tôi sai rồi, là tôi không biết gì."

Nước sắp sôi, chị An hỏi: "Cô Trần thích uống trà gì nhất."

Trần Thanh Vụ mỉm cười: "Em chỉ biết một chút về đồ sứ, không hiểu nhiều về trà lắm. Em chỉ là thích hồng trà hơn một chút."

Chị An gật đầu: "Hồng trà không chát lắm." Nói rồi tự tay lấy một hộp trà từ trong khay.

[Cảm ơn tình yêu @Cao Đỗ Quyên đã đề cử cho truyện]