Chương 7

Từ Miểu: “Ai lại chủ động mở miệng đòi quà bao giờ.”

“Anh chứ ai.” Tạ Khả hừ hừ: “Cơ hội phải tự mình chủ động giành lấy.”

Không giành thì cũng sẽ gửi cho anh thôi, Từ Miểu nghĩ.

Không chỉ sinh nhật đầu tiên, không chỉ là sinh nhật, chỉ cần tìm được lý do để chứng minh ngày đó không hề tầm thường, Tạ Khả sẽ nhận được sự quan tâm từ Từ Miểu.

Từ Miểu cho đi một cách tự nhiên, Tạ Khả cũng không nghĩ nhiều mà nhận hết, cho đến khi Từ Miểu bắt đầu thường xuyên tìm cớ chuyển tiền cho anh, anh mới nhận ra có gì đó không đúng.

[XM]: [Chuyển khoản]

[XM]: Chúc mừng năm mới, bé yêu.

[ATM]: Sao lại chuyển tiền cho em nữa? Em đã nói là không muốn rồi mà, sao em không chịu nghe lời anh vậy.

[XM]: Thích tiêu tiền cho em, không được sao?

[XM]: Em có nghe câu này chưa, đàn ông có tiền sẽ hóa hư, bọn con gái bọn anh cũng thế thôi.

[XM]: Không tiêu tiền cho em, anh sẽ tiêu cho người khác đấy.

Gần như cùng lúc tin nhắn được gửi đi, khoản tiền chuyển ngay lập tức được nhận.

[ATM]: Vậy thì cứ tiêu cho em đi.

Tạ Khả nhận tiền, ghi lại số tiền vào sổ ghi nhớ, không chỉ khoản này, mà mỗi khoản sau này anh cũng đều ghi rõ ràng.

Rất nhanh đã đến mùa xuân năm sau, thời tiết dần ấm lên, công việc cũng thuận lợi, áp lực cuộc sống như chiếc áo khoác dày cộp bị Từ Miểu cởi bỏ một phần và để lại trong mùa đông, chỉ là... trong thời gian đó đã xảy ra một số chuyện khác.

Tạ Khả bắt đầu hữu ý vô ý dò hỏi về thành phố anh đang ở, Từ Miểu cũng nhìn ra Tạ Khả muốn gặp mình, chỉ là Tạ Khả không nói thẳng nên anh vẫn vờ như không hiểu.

Làm sao anh có thể gặp Tạ Khả được chứ? Từ Miểu không muốn gánh chịu hậu quả của việc gặp mặt, giữ nguyên hiện trạng là tốt nhất, Từ Miểu nghĩ.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang suy nghĩ của Từ Miểu, màn hình hiển thị Lương Đống gọi đến.

Từ Miểu vừa bấm nghe, giọng Lương Đống đã vang lên: “Cậu đâu rồi? Nửa tiếng trước tôi gọi đã bảo tan làm rồi mà sao vẫn chưa đến?”

“Đang mua quà cho cậu đây, cậu thích gì? Tranh thủ tôi chưa trả tiền thì còn có thể đổi cái khác cho cậu.”

Từ Miểu vừa nói vừa đặt thứ trong tay về chỗ cũ, anh nghe Lương Đống cười nói: “Mang quà gì mà khách sáo thế? Nhưng nếu cậu nhất định phải mua thì tôi cũng không khách sáo nữa, mua cho tôi bó hoa hồng đi, lớn đến chừng này chưa từng nhận được hoa bao giờ, tiếc thật.”

Trước đây Lương Đống đã giúp anh rất nhiều, đối với yêu cầu không mấy quan trọng này, Từ Miểu tự nhiên sẽ không từ chối.

Lúc Từ Miểu ôm hoa vào phòng riêng thì chỉ có một mình Lương Đống, anh nhét bó hoa hồng vào lòng Lương Đống, nói: “Giờ thì không tiếc nữa chứ.”

Lương Đống ôm ngực: “Chết cũng không hối tiếc.”

Từ Miểu liếc Lương Đống một cách cạn lời, tìm một chỗ ngồi xuống: “Thành Dã và Lâm Dục Thừa đâu rồi? Hai người đó sao vẫn chưa đến?”

Lương Đống chuyên tâm nghịch bó hoa trong tay, không buồn ngẩng đầu: “Hai người đó có lần nào không đến muộn đâu, lười mắng.”

[ATM]: Đang làm gì đó?

[ATM]: Ăn tối chưa?

[ATM]: [Cún con ôm mặt.jpg]

Từ Miểu vừa gõ chữ vừa hỏi Lương Đống: “Cậu bảo họ mang quà gì cho cậu? Chắc không phải cũng là hoa đấy chứ?”

[XM]: Chuẩn bị ăn.

[ATM]: Một mình à?

[XM]: Với bạn.

[ATM]: Trai hay gái trai hay gái trai hay gái trai hay gái trai hay gái trai hay gái trai hay gái trai hay gái trai hay gái trai hay gái trai hay gái trai hay gái trai hay gái.