Chương 6

Từ Miểu đã quên mất, từ giây phút bắt đầu tin tưởng người khác, chính là khởi đầu của việc bị lừa dối hoàn toàn. Mọi người bạn gái cũ của anh đều bị anh lừa như vậy.

Bây giờ anh quên rồi, vì thế anh cũng bắt đầu bị lừa.

Cuộc gọi thoại không kéo dài quá lâu, cửa ban công bị đẩy ra, Từ Miểu nghe thấy tiếng động quay đầu lại nhìn, phát hiện là Lương Đống.

Từ Miểu nói với ATM một câu đợi một chút, rồi tắt mic cuộc gọi thoại, hỏi Lương Đống: "Cậu có việc tìm tớ à."

Lương Đống dựa vào cửa, nhướn mày nói: "Không có gì, tớ tưởng cậu không quen dùng máy sưởi, nên một mình trốn ra ban công hóng mát."

Từ Miểu biết Lương Đống đang đùa, lắc lắc điện thoại về phía Lương Đống: "Ra ngoài gọi điện thoại."

"Ồ.” Lương Đống truy hỏi: "Gọi điện cho ai mà còn phải giấu tớ thế, bạn gái à?"

Từ Miểu lắc đầu: "Không phải, là bạn bè."

Ánh sáng không được sáng lắm, Từ Miểu không để ý đến những thay đổi nhỏ trên nét mặt Lương Đống. Lương Đống không buông tha nói: "Bạn bè nào chứ, nội dung nói chuyện với người đó tớ không được nghe à, cậu phòng tớ thế sao."

Từ Miểu gật đầu, trêu chọc nói: "Đúng vậy đó, không rõ ràng sao."

Lương Đống tức đến nghiến răng, anh ta tò mò nhưng không thể tiếp tục truy hỏi, khẽ nói một câu "đồ vô lương tâm" rồi bỏ đi.

Từ Miểu sau khi Lương Đống trở về liền mở lại mic, đặt điện thoại trở lại bên tai: "Alo, anh nghe em nói không?"

“Anh để em đợi lâu lắm rồi đó.” giọng Tạ Khả nghe có vẻ rất không hài lòng, anh hừ một tiếng, dường như có chút tức giận nói: “Cảm giác như em không còn coi trọng anh như hồi mới quen nữa. Chúng ta không phải đang yêu đương sao? Em không nên đặt anh lên hàng đầu à? Cứ bắt anh đợi mãi, em nghĩ người khác mới phải đợi chứ.”

Từ Miểu không khách khí vạch trần lời nói dối của Tạ Khả: “Đâu có quá năm phút đâu.”

Tạ Khả la lớn: “Gì mà không quá năm phút? Em không nhìn xem chúng ta tổng cộng gọi điện được mấy phút à? Anh dễ bị bắt nạt thế sao? Anh là loại người dễ nói chuyện đến vậy à?”

Tạ Khả nói rồi âm lượng dần nhỏ lại: “Khi em nói chuyện với người khác, phải nhớ rằng anh vẫn đang rất vất vả và sốt ruột chờ em đó. Chuyện gì mà không thể nói chuyện xong với anh rồi mới nói với người khác được sao?”

Từ Miểu cụp mắt xuống, che đi cảm xúc trong đáy mắt, anh cố gắng kìm nén khóe môi đang cong lên, nhưng bất thành: “Em muốn gọi điện với anh lâu hơn nên mới nói chuyện xong với người khác trước đó. Chẳng lẽ anh muốn em nói nhanh với anh rồi cúp máy để đi nói chuyện với người khác sao?”

Hơi thở trong ống nghe rõ ràng trở nên nhanh hơn, Từ Miểu mím môi hỏi: “Anh giận à?”

“Đương nhiên là không, được rồi, có một chút.” giọng Tạ Khả nghe có vẻ rất bực bội: “Em đừng lúc nào cũng hiểu sai ý anh, vả lại ai bảo em cúp máy? Ý anh rõ ràng là khi em đang nói chuyện với anh thì đừng nói chuyện với người khác.”

Từ Miểu ra vẻ bừng tỉnh: “À ra là không giận, là đang làm nũng à.”

“Thì sao nào?” Tạ Khả càng thêm hùng hồn hơn mọi khi: “Không được sao? Khó nghe đến vậy à?”

“Em có thể coi như không nghe thấy không?” Từ Miểu khẽ nhướng mày, ý cười sắp tràn ra khỏi mắt: “Cảm giác như anh sắp ra điều kiện với em rồi.”

Đối với lời của Từ Miểu, Tạ Khả rất không hài lòng, anh vô thức nâng cao giọng: “Đã bị em đoán ra rồi thì anh cũng không khách sáo nữa. Tháng sau là sinh nhật anh rồi, em đã nghĩ ra sẽ tặng anh quà gì chưa?”