Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Vụ Lừa Đảo Hoàn Hảo Nhất

Chương 37

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hoặc là giả vờ mất trí nhớ, nói anh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, ngủ một giấc dậy thì mọi chuyện đã thành ra thế này.

Mất trí nhớ kiểu này thật sự sẽ xảy ra thường xuyên và đơn giản như vậy sao, ai nhìn cũng biết là giả.

Từ Miểu tìm một cái cớ không quá thật nhưng cũng không quá giả để trì hoãn thời gian: “Điện thoại tôi hết pin rồi, tôi sạc xong rồi đổi được không.”

Ai ngờ Từ Miểu vừa dứt lời, điện thoại anh liền reo.

“Không phải nói hết pin sao, pin đâu mà hết.” Tạ Khả được đà lấn tới, dấu vết diễn xuất vô cùng rõ ràng, bĩu môi nói: “Bạn có phải là không muốn, bạn căn bản không thật lòng coi tôi là bé cưng.”

Từ Miểu nghe điện thoại xong, thở dài, cam chịu nói: “Được rồi, đổi bây giờ, bạn nhìn tôi đổi.”

Nghe giọng điệu khẳng định của Từ Miểu, Tạ Khả còn tưởng Từ Miểu đã nhân lúc anh không để ý mà thêm anh vào lại rồi, thế nhưng anh nhìn Từ Miểu lật đi lật lại danh bạ mấy lần, trong đó quả thật không có anh.

Tạ Khả giả vờ khóc: “Sao tôi không tìm thấy tôi nữa rồi.”

Từ Miểu hiếm khi có lúc chột dạ đến vậy, ánh mắt anh lẩn tránh, nhưng vẫn thành thật nói: “Vì tôi đã xóa bạn rồi.”

Tạ Khả biết rõ mà vẫn hỏi: “Vậy số điện thoại của tôi thì sao, cũng chặn rồi à?”

Người ta khi căng thẳng sẽ đột nhiên trở nên rất bận rộn, Từ Miểu bật dậy: “Đồ ăn đến rồi, tôi đi lấy đồ ăn đây.”

Tạ Khả không ngăn cản, đồ ăn rồi cũng có lúc lấy xong, anh không tin Từ Miểu còn có cái cớ nào khác.

Trong lúc Từ Miểu đi lấy đồ ăn, Tạ Khả không để mắt mình rảnh rỗi, nhìn khắp nơi một lượt.

Căn hộ diện tích không lớn lắm, trang trí rất đơn giản, điểm duy nhất không đơn giản chính là nơi đây không giống như chỉ có một người ở, mà giống như hai người.

Hai đôi dép đặt ở cửa, hai chiếc cốc cùng kiểu khác màu trên bàn trà, tóm lại những vật dụng hàng ngày có thể nhìn thấy đều là đồ đôi.

Tạ Khả bỗng nảy ra một suy đoán không hay ho, mặc dù luôn có người nói phải phân biệt rõ mạng xã hội và hiện thực, nhưng Từ Miểu chắc sẽ không làm ra hành vi có một người yêu trên mạng lại có một người yêu ngoài đời thật đâu nhỉ, điều này quá vô đạo đức.

Nhưng vạn nhất thì sao, đó là Từ Miểu mà, được người khác thích là chuyện quá đỗi bình thường rồi, Từ Miểu lại còn mềm lòng như vậy, trông cứ như là kiểu người chỉ cần đeo bám dai dẳng là có thể hẹn hò được, Tạ Khả khó mà không nghi ngờ Từ Miểu không chỉ hẹn hò mỗi mình anh.

Điều quan trọng nhất là, Từ Miểu căn bản không biết hôm nay anh sẽ quay lại, cho nên trạng thái hiện tại của căn hộ chính là trạng thái chân thật thường ngày…

“Có muốn ăn cùng tôi không.” Từ Miểu mang đồ ăn về hỏi từ phía bàn ăn.

Tạ Khả đang mơ màng bị kéo về, anh chớp mắt vài cái liên tục, rõ ràng vẫn còn ngớ người, liền tuôn một tràng lời trong lòng ra hỏi: “Bạn chỉ hẹn hò với mình tôi thôi sao? Bạn chỉ hẹn hò với mình tôi thôi đúng không.”

“Tôi không nghi ngờ bạn, tôi chỉ nhìn đồ đạc trong nhà bạn, tôi thấy hơi… hơi…”

“Tôi là người rất rộng lượng, chuyện hai người ở chung gì đó, tôi không bận tâm đâu.”

“Tôi cũng sẽ không nổi giận với bạn, tôi là người rất lịch sự, chỉ cần bạn không hẹn hò cùng lúc mấy người bạn trai, những chuyện khác tôi cũng không quá để ý.”

Tạ Khả nói rất nhanh, hơn nữa lại cách Tạ Khả một khoảng cách nhỏ, Từ Miểu chỉ nghe thấy Tạ Khả nói gì đó về yêu đương ở chung bạn trai, cứ ngỡ là Tạ Khả đã nhìn ra tâm tư muốn sống chung của anh rồi.
« Chương TrướcChương Tiếp »