“Từ Miểu, bạn như vậy rất vô đạo đức.”
“Với lại rất rất xấu xa.”
“Rất rất.”
Đèn hành lang ban đêm luôn sáng, Từ Miểu nhìn rõ ràng mắt Tạ Khả cứ đỏ dần lên mỗi khi anh nói một câu, nói đến cuối cùng, anh cảm thấy Tạ Khả sắp khóc rồi.
Từ Miểu sợ nhất Tạ Khả rơi nước mắt, Tạ Khả mà khóc, anh liền quên hết mọi thứ, chẳng bận tâm được gì nữa.
“Là lỗi của tôi là lỗi của tôi.” Từ Miểu vội vàng tiến lên ôm lấy Tạ Khả: “Tôi quá bất ngờ thôi, không phải là không muốn anh đến.”
Tạ Khả không tin: “Lại lừa tôi.”
Tạ Khả ôm anh rất chặt, Từ Miểu hơi khó thở, nhưng bảo anh nói Tạ Khả buông tay anh lại không dám, đành phải dán chặt vào Tạ Khả hơn: “Không lừa anh, là thật lòng.”
Ai tin, chẳng ai tin, Tạ Khả nghĩ.
“Vậy tại sao bạn lại lén lút đi khi tôi đang ngủ, còn bảo tôi đừng tìm bạn, nói tôi rất phiền, tôi thật sự phiền đến thế sao.”
“Không có không có.” Từ Miểu vừa nói vừa ôm Tạ Khả khó khăn dẫn Tạ Khả vào nhà, Tạ Khả tuy to lớn nhưng cũng ngoan, Từ Miểu không tốn mấy sức đã kéo được người ngồi xuống ghế sofa: “Tôi đã nói với anh rồi mà, tôi có chuyến bay buổi sáng, đến giờ thì tôi đi thôi.”
Tạ Khả thấy thái độ Từ Miểu mềm mỏng liền bắt đầu làm khó: “Vậy bạn có thể gọi tôi dậy đi cùng mà, bạn đừng giải thích nữa, tôi một câu cũng không tin đâu.”
Tạ Khả nói là sự thật, Từ Miểu không thể phản bác, cũng thấy chột dạ, ỉu xìu nói: “Được rồi.”
“Được gì mà được.” Tạ Khả bực bội: “Bảo bạn đừng giải thích là bạn không giải thích sao, Từ Miểu, sao bạn lại như vậy.”
“Vậy tôi giải thích một chút nhé?” Từ Miểu thăm dò hỏi.
“Tôi không muốn nghe.”
Từ Miểu nghe ra lời nói dối rất rõ ràng của Tạ Khả, thế là Từ Miểu kiên trì: “Nghe một chút đi.”
“Không muốn nghe.”
“Nghe đi.”
“Không nghe.”
“Không nghe thì thôi.”
“Tôi vẫn nghe một chút đi.”
“Không muốn nói nữa.”
“Tại sao!” Tạ Khả hét lớn.
“Không có tại sao.”
“Từ Miểu, tôi ghét bạn!”
“Được thôi, tôi chấp nhận.”
“Bạn thật phiền.”
“Được thôi, tôi thật phiền.”
“Bạn làm gì vậy! Tôi thật sự sẽ bị bạn chọc tức chết mất!”
“Không được đâu, vẫn nên sống đi bé cưng, xin bạn đấy.”
Tạ Khả nghiêng đầu dựa vào Từ Miểu, im lặng rất lâu mới mở miệng, có chút tức giận trách móc: “Lúc dỗ tôi mới gọi tôi là bé cưng, bạn không nghĩ xem đã bao lâu rồi bạn không gọi tôi là bé cưng.”
Tạ Khả cũng không muốn mình cứ than vãn mãi, trông cứ như một người không biết điều vậy.
Thấy Từ Miểu không nói gì, Tạ Khả không nhịn được lập tức nảy ra ý đồ xấu, hoàn toàn phủ nhận lời thề không biết điều mà mình vừa lập tức thì.
Rõ ràng biết mình đã bị Từ Miểu xóa bạn bè, vậy mà vẫn giả vờ không hay biết nói: “Không chỉ gọi miệng, mà cả biệt danh cũng phải đổi nữa, tôi muốn tự mắt nhìn bạn đổi biệt danh của tôi thành bé cưng.”
Đổi biệt danh không phải chuyện khó, khó là biệt danh anh đặt cho Tạ Khả không tiện để Tạ Khả nhìn thấy.
Không đúng, nếu không nhầm thì hình như anh đã xóa Tạ Khả rồi.
Từ Miểu bị "đứng hình": “Bây giờ sao?”
Tạ Khả thái độ cứng rắn: “Ừ, bây giờ.”
Từ Miểu phát hiện Tạ Khả luôn có tài năng bẩm sinh trong việc làm khó anh, ánh mắt anh lảng tránh, không đưa ra câu trả lời chính xác cho Tạ Khả.
Không phải anh không muốn đổi, mà là hiện tại điều kiện khách quan không cho phép anh làm vậy.
Anh nên nói với Tạ Khả thế nào đây, nói xin lỗi, tay tôi hôm qua không kiểm soát được đã xóa bạn rồi, thậm chí cả số điện thoại cũng đã chặn, bây giờ thêm lại được không?