[ATM]:Chào bạn.
[ATM]:Tôi sẽ không bỏ qua cho bạn đâu.
Tạ Khả hiếm khi nói lời nặng lời với Từ Miểu, tiếc là Từ Miểu, người bị Tạ Khả nói lời nặng lời, lại không nhận được sự tức giận của Tạ Khả.
Từ Miểu ở nhà ngủ một giấc thật đã, cuối cùng cũng hồi phục lại chút sức sống cho cơ thể tê dại của mình, anh lười nấu cơm, định gọi đồ ăn ngoài cho qua bữa.
Trong lúc chờ đồ ăn, Từ Miểu chợt nhận ra điều không đúng, điện thoại của anh sao lại… quá im lặng vậy.
Chỉ vì anh không nói một lời mà đi, Tạ Khả đã giận anh rồi sao.
Nhưng đây cũng không tính là không nói một lời mà đi chứ, rõ ràng đã để lại lời nhắn mà…
Sẽ không thật sự giận rồi chứ.
Sẽ không đâu.
Được thôi, sẽ giận đấy.
Từ Miểu suy nghĩ rất lâu, rút ra hai kết luận.
Thứ nhất, chuyện ngày hôm qua, nói cho cùng cũng không đến mức nghiêm trọng lắm, thứ hai, anh lớn tuổi hơn Tạ Khả, nhường Tạ Khả thì có sao.
Hơn nữa quả thực là anh đã đi mà không nói một tiếng, Tạ Khả tính tình khó chịu như vậy, bây giờ e rằng một mình đang lén lút dỗi hờn, nếu không thì sao lâu như vậy mà không gửi một tin nhắn nào cho anh.
Chắc chắn là đang giận anh rồi.
Từ Miểu vò mặt, thở dài một hơi.
Vậy rốt cuộc anh chấp nhặt gì với Tạ Khả chứ, anh cũng đâu phải không biết, Tạ Khả không phải là người có ý đồ xấu, chỉ là hơi ngốc một chút, hơi thích làm nũng một chút, còn những chuyện lừa dối anh, nói không chừng Tạ Khả cũng không cố ý.
Từ Miểu nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy vấn đề của mình lớn hơn một chút.
Gửi tin nhắn có lẽ không đủ thể hiện thành ý của anh, anh phải gọi điện thoại cho Tạ Khả mới được.
Vừa mới nhấn vài số trên bàn phím, cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ rất to.
Đồ ăn ngoài ư? Không phải chứ, anh mới đặt có vài phút thôi mà.
Từ Miểu không lên tiếng hỏi, tiếng gõ cửa vẫn không ngừng.
Người bên ngoài mãi không nhận được hồi âm, bèn lên tiếng trước: “Có phải anh Từ ở nhà không, anh có một kiện hàng thanh toán khi nhận, phiền anh ký nhận ạ.”
Thì ra là chuyển phát nhanh.
Từ Miểu không nghĩ nhiều, vặn mở cửa.
Ai ngờ vừa hé một chút cửa, cánh cửa liền bị người bên ngoài mạnh mẽ kéo ra, Từ Miểu chưa kịp rút tay khỏi nắm cửa đã bị kéo lùi ra ngoài một bước.
“Chậc.” Từ Miểu cau mày, tâm trạng tồi tệ như bị tạt sơn vào mặt, ngữ khí rất tệ nói: “Tôi nói anh…”
Từ Miểu ngước mắt lên, những gì không thấy qua mắt mèo, giờ thì nhìn rõ mồn một rồi.
Người đến không phải là nhân viên chuyển phát nhanh, mà là Tạ Khả.
Anh có chút ngẩn ra: “Sao anh lại đến…”
Trừ thời gian trên máy bay, Tạ Khả đã vô số lần được hệ thống nhắc nhở rằng anh bị Từ Miểu đơn phương xóa bạn bè, bây giờ lời nói của Từ Miểu càng thêm đổ dầu vào lửa, anh giận dỗi trừng mắt nhìn Từ Miểu.
“Tôi không thể đến sao.”
“Bạn nghĩ tôi đang đùa với bạn à.”
“Tôi đã nói rồi, chỉ cần tôi đã thấy mặt bạn, bạn đi đâu tôi cũng tìm được.”
“Không nghe lời bạn cũng không được, nghe lời bạn cũng không được, bạn chính là muốn chia tay với tôi.”
“Bạn nằm mơ đi.”
“Bạn đừng hòng đá tôi.”
“Với lại tôi là cái loại thú cưng gì sao, bạn không vui thì nói bỏ là bỏ, tôi còn chưa biết tại sao bạn lại không vui nữa.”
“Được thôi, cho dù tôi là thú cưng, bỏ rơi thú cưng cũng sẽ bị người đời xoi mói đó bạn biết không.”