Tạ Khả hơi chịu không nổi, anh tóm lấy bàn tay Từ Miểu đang quấy phá trên người mình, lật người đè lên Từ Miểu.
“Em nặng quá.” Từ Miểu đẩy anh: “Em lại không biết làm, em đè anh làm gì?”
Tạ Khả cãi lại: “Em có thể biết mà.”
Bị coi thường về mặt này, ai mà không khó chịu chứ, Tạ Khả cũng vậy, mặc dù anh thật sự không thạo lắm.
Từ Miểu nghe xong lời anh nói liền cười nhạo anh, nói anh bản lĩnh không lớn mà tính khí thì không nhỏ. Vậy thì sao chứ, dù không có kinh nghiệm thực chiến, kiến thức lý thuyết anh ít nhiều vẫn biết một chút.
Tạ Khả tức giận liền dùng miệng chặn miệng Từ Miểu, phải nói rằng thực tiễn là người thầy tốt nhất, những chuyện không biết thử nhiều sẽ biết.
Quyền chủ động chuyển đổi chỉ trong một khoảnh khắc, Tạ Khả không hiểu cái gì gọi là sự lãng mạn khi hôn, hôn một cách thô bạo.
Tạ Khả có sức lực để né Từ Miểu, nhưng Từ Miểu lại không có sức lực để né Tạ Khả, Tạ Khả đè ép anh, cắn rách môi anh mới chịu buông tha.
Từ Miểu bất mãn nói: “Không thể đừng hôn mãi được không, chúng ta thật sự không còn nhiều thời gian nữa.”
Môi bị máu chảy ra làm cho càng đỏ hơn, chỗ da bị rách hơi đau nhói, Từ Miểu trả thù bằng cách dùng cơ ngực Tạ Khả làm khăn giấy, chà làm bẩn một mảng nhỏ trên ngực Tạ Khả.
Khác biệt giữa cơ bắp khi căng và khi thư giãn thật sự khá lớn, Từ Miểu nghĩ, không biết cắn vào sẽ có cảm giác thế nào.
Anh nghĩ rồi làm, há miệng cắn một miếng, khá đàn hồi, ngoài ra không nếm được gì khác.
Chuyện này xảy ra quá đột ngột, Tạ Khả giật mình, theo bản năng che lấy chỗ bị Từ Miểu cắn, không thể tin nổi nhìn Từ Miểu: “Sao anh có thể… sao anh có thể cắn chỗ này của em, anh…”
Từ Miểu thần sắc tự nhiên, khóe môi nở nụ cười: “Anh còn có thể cắn chỗ khác nữa đấy, em muốn thử không?”
Từ Miểu chỉ chạm vài cái, Tạ Khả đã không chịu nổi vùi mặt vào hõm cổ Từ Miểu, cầu xin: “Em không hôn nữa, anh đừng sờ nữa được không?”
“Đâu ra chuyện tốt như vậy cho em.” Từ Miểu không chỉ từ chối, mà còn làm tới bến.
Rất nhanh.
Không biết Tạ Khả là ngại ngùng hay cảm thấy mất mặt, cắn vào cổ Từ Miểu một cái, hậm hực nói: “Em chưa chuẩn bị sẵn sàng nên mới như vậy thôi.”
“Đúng đúng đúng.”
“Trình độ thật sự của em không phải như thế này.”
“Anh biết anh biết.”
Từ Miểu nói gì anh cũng hùa theo, Tạ Khả giận sôi máu, lại một lần nữa nhấn mạnh: “Thật sự là chưa chuẩn bị sẵn sàng.”
Từ Miểu không đứng dậy được, không lấy được khăn giấy, dứt khoát lau hết lên người Tạ Khả.
Từ Miểu lau sạch tay, nghĩ đi nghĩ lại thấy thôi vậy, Tạ Khả vốn dĩ không biết làm, nếu thật sự làm thì anh ước chừng sẽ phải chịu không ít khổ sở, vì vậy anh tìm một cái cớ: “Vậy em còn cần bao lâu để chuẩn bị, nếu lâu quá thì anh có thể sẽ ngủ trước một giấc, anh hơi buồn ngủ rồi.”
Đó quả là một sự sỉ nhục tột độ, Tạ Khả nói gì cũng phải chứng minh rằng vừa rồi anh chỉ là vì chưa chuẩn bị sẵn sàng.
…
Mũi đột nhiên rất nóng, đợi đến khi Tạ Khả phản ứng lại, trên người Từ Miểu đã dính thêm mấy giọt máu.
Tạ Khả cố tỏ ra bình tĩnh lấy tay lau cho Từ Miểu, càng lau càng nhem nhuốc.
Tạ Khả khẽ nói một câu.
“Vậy thì sao.” Từ Miểu đưa mắt nhìn xuống: “Em…?”
“Anh… anh đừng nói nữa.” Tạ Khả càu nhàu: “Trông thì lương thiện như vậy, sao cái miệng lại hư đến thế.”