Từ Miểu trên mặt vẫn còn nụ cười, ghé sát vào tai Tạ Khả, dùng giọng chỉ có Tạ Khả nghe thấy nói ra hai chữ.
Lời vừa dứt, Tạ Khả như một con tôm bị ném vào nồi nước nóng, toàn thân đỏ bừng, anh lắp bắp nói: “Có hơi nhanh quá không, em có lẽ chưa chuẩn bị sẵn sàng, em cũng không hiểu lắm.”
“Đâu cần em chuẩn bị, cũng đâu cần em hiểu, em chỉ cần nghe lời anh, anh dạy em gì, em làm theo là được rồi.”
Từ Miểu đưa tay nhẹ nhàng chạm vào hàng mi run rẩy của Tạ Khả, cổ tay khẽ cử động, lòng bàn tay áp vào má Tạ Khả vuốt ve: “Em sẽ nghe lời, phải không?”
Lời đã nói đến nước này, Tạ Khả dù có một triệu tế bào lý trí thì lúc này cũng chết gần hết rồi.
Từ Miểu đã nói rồi, anh ấy chỉ cần nghe lời là được, anh ấy vẫn luôn nghe lời Từ Miểu, nghe thêm một lần nữa cũng chẳng sao.
Cổ tay bị nắm lấy, Từ Miểu kéo anh vào trong.
Từ Miểu đặt một phòng giường lớn, thật là một căn phòng rộng, một chiếc giường lớn, Tạ Khả mím môi, nhìn đâu cũng không phải.
Lúc này, Tạ Khả ngồi ở mép giường cuối cùng cũng hiểu ra tại sao Từ Miểu lại không tin anh sẽ căng thẳng vì một nụ hôn đơn giản, so với hoàn cảnh hiện tại, hôn một cái quả thật chẳng có gì đáng để căng thẳng.
Tạ Khả như ngồi trên đống lửa, anh vẫn cảm thấy phát triển hơi nhanh quá, liệu như vậy có thật sự ổn không.
Nhưng nếu không ổn thì sao, lẽ nào anh lại mở miệng từ chối sao, thật ra anh cũng không muốn từ chối lắm.
“Đang phân vân sao?” Anh bị Từ Miểu nhìn thấu, Từ Miểu lại hỏi: “Hay là đang sợ hãi?”
Tạ Khả lắc đầu, ngẩng mặt nhìn Từ Miểu đang đứng trước mặt, trong mắt là vẻ ngây thơ không phù hợp với lứa tuổi của anh: “Em vốn nghĩ chuyện như thế này sẽ xảy ra vào một ngày nào đó thật ý nghĩa.”
“Hôm nay rất có ý nghĩa mà, ngày đầu tiên chúng ta chính thức quen nhau.”
Từ Miểu không muốn tiếp tục lãng phí thời gian vào việc nói chuyện, anh nâng chân phải, quỳ gối giữa hai chân Tạ Khả, hai tay ấn lên vai Tạ Khả dùng lực, khi Tạ Khả ngả ra sau, anh thuận thế đè lên người Tạ Khả.
Tần suất hô hấp trở nên nhanh chóng rõ rệt, Từ Miểu đưa tay bịt miệng mũi Tạ Khả, để tránh cho Tạ Khả gặp phải tình huống xui xẻo như nhiễm kiềm hô hấp, đợi Tạ Khả bình tĩnh lại một chút, anh mới buông tay ra.
Khoảng cách quá gần khiến nụ hôn tự nhiên mà đến, chỉ là Tạ Khả luôn hôn một lát rồi lại như bị kí©h thí©ɧ lớn mà né tránh, dáng vẻ thật chẳng ra làm sao, chọc Từ Miểu cười không ít.
Tuy nhiên, đầu óc trở nên lơ mơ không có gì xấu, Từ Miểu rất hài lòng với điều đó, Tạ Khả không kịp phản ứng, anh bảo Tạ Khả làm gì thì Tạ Khả làm nấy.
Tuổi trẻ quả nhiên là vốn quý, cơ thể trẻ trung xinh đẹp càng quý hơn.
Làn da mịn màng trắng nõn, cơ bắp rõ ràng, Từ Miểu dùng đầu ngón tay vuốt ve cơ bụng Tạ Khả, khẽ hỏi: “Em có thường xuyên tập luyện không, dáng người còn đẹp hơn anh tưởng tượng rất nhiều.”
“Không thường xuyên.”
“Thì ra là bẩm sinh.” Từ Miểu giả vờ vỡ lẽ, nói: “Vậy có phải là sẽ không có sức lực không?”
Thật là dày vò người khác quá, Tạ Khả không khỏi nghi ngờ đây là sự trả thù của Từ Miểu, nói với anh những lời lộ liễu như vậy, hỏi anh có muốn làm không, cuối cùng chỉ là cưỡi trên người anh hôn anh sờ anh, ngoài ra chẳng có gì.