Nói là không ngủ ngon, mặt mày tiều tụy, nhưng thật ra Từ Miểu thấy Tạ Khả lúc này trông không khác gì ngày thường, chỉ có thêm một chút quầng thâm nhạt dưới mắt.
Từ Miểu rất khách quan nhận xét: “Rất đẹp trai.”
Tạ Khả căn bản không có thời gian vui vẻ vì Từ Miểu khen mình đẹp trai, trong đầu toàn là phải giải thích rõ ràng với Từ Miểu: “Em không phản cảm người đồng tính đâu, giữa chúng ta toàn là hiểu lầm thôi, em đã nói rồi, anh là người thế nào em cũng chấp nhận.”
“Thật sao?”
Tạ Khả gật đầu: “Ừm.”
Từ Miểu im lặng một lát, đưa tay nâng cằm Tạ Khả, đột nhiên ghé sát vào anh.
Khi chỉ còn một chút nữa là môi chạm môi, Tạ Khả nghiêng đầu né tránh.
“Không cần miễn cưỡng bản thân.” Từ Miểu nói: “Chúng ta vẫn nên chia tay đi, tốt cho cả anh và em.”
Lời nói ra có thể là dối trá, nhưng phản ứng theo bản năng sẽ không lừa dối người khác, không chấp nhận được thì chính là không chấp nhận được, hành động thậm chí còn không hôn được, nói hay đến mấy cũng có ích gì.
Từ Miểu không chấp nhận được tình yêu kiểu Plato, anh luôn tin rằng, nếu yêu thích, sẽ muốn gần gũi hơn một chút, rồi lại gần gũi hơn một chút nữa.
Giống như trong khoảng thời gian này, Tạ Khả có lạnh nhạt với anh đến mấy đi chăng nữa, trước khi Tạ Khả hoàn toàn thẳng thừng bày tỏ sự chán ghét và phủ nhận anh, anh vẫn không ngừng một lần lại một lần tiến tới gần.
Nắm tay, ôm ấp, hôn môi, thậm chí nhiều hơn nữa.
Tiếp xúc cơ thể là vũ khí lợi hại để bày tỏ tình cảm, Từ Miểu không cho rằng những điều này có thể thay thế bằng giao tiếp tinh thần, anh là một người tục tằn khó chịu, thích ai, sẽ muốn quan hệ với người đó, thiết lập mối liên kết thể xác.
Tuy nhiên, anh vẫn sẵn lòng đối mặt với thực tế, dù sao thì từ đầu đến cuối Tạ Khả đều là một người dị tính không hơn không kém, đặt mình vào vị trí của anh ấy mà suy nghĩ, bạn gái yêu nhau nhiều năm bỗng chốc biến thành đàn ông, chắc cũng chẳng mấy ai có thể không chút e ngại mà bình thản chấp nhận.
Từ Miểu chống đầu gối đứng dậy, chuyến bay sáu giờ, bây giờ quay về thì sau khi thu dọn hành lý anh thậm chí còn có thể ngủ một giấc trước khi ra sân bay.
Chỉ là Từ Miểu chưa đi được mấy bước đã bị người từ phía sau ôm chặt ngang eo, Tạ Khả cúi đầu, trán tựa vào cổ Từ Miểu: “Em không miễn cưỡng đâu, em chỉ là quá căng thẳng thôi.”
Ồ, có gì mà phải căng thẳng chứ, chỉ là hôn một cái thôi, ai mà tin được.
Từ Miểu muốn gỡ tay Tạ Khả ra, nhưng không thành công.
Thật không biết Tạ Khả lấy đâu ra sức mạnh lớn đến vậy, ôm chặt không cho anh đi, anh thật sự không nhúc nhích được một bước nào.
Những cảm xúc mâu thuẫn như giận dữ và bất lực lại cùng lúc bùng lên như ngọn lửa, Từ Miểu vô thức nâng cao giọng: “Em nghĩ anh sẽ tin vào điều mình nghe thấy hay điều mình nhìn thấy hơn hả, phải, anh đã lừa dối em, nên dù em có sỉ nhục anh thế nào anh cũng không trách em, là do anh tự chuốc lấy, anh nhận. Em không chấp nhận được, chúng ta đường ai nấy đi, em cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, như vậy không tốt sao?”
“Không tốt!” Tạ Khả cũng lớn tiếng nói: “Không tốt không tốt không tốt! Tại sao mọi chuyện đều do anh quyết định chứ, anh muốn gặp thì gặp, anh nói chia tay thì em phải đồng ý, tại sao, rốt cuộc tại sao!”