“Em thà rằng tất cả những chuyện mấy ngày nay đều chưa từng xảy ra, thà rằng ngay từ đầu anh đừng cho em bất kỳ hy vọng nào, trực tiếp nói với em rằng anh sẽ không bao giờ gặp em, để em từ bỏ đi.”
“Anh coi em là cái gì, em là thằng ngốc à, em dễ lừa lắm sao, anh đề phòng em, ngay cả khách sạn mà anh bảo là nơi chia tay cũng chỉ là tạm thời thôi.”
“Vậy nên chia tay là cách giải quyết tốt nhất.” Từ Miểu cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói run rẩy vẫn bán đứng anh: “Em sẽ làm theo lời anh nói, sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa.”
Tạ Khả không nghe theo lời Từ Miểu, anh nghiêng đầu tựa vào đùi Từ Miểu, đáng thương nói: “Ngẩng đầu lên cổ đau quá, anh ngồi xổm xuống nói chuyện với em được không?”
Hai chữ "không được" mắc kẹt trong miệng, Từ Miểu không tài nào nói ra được, anh luôn mềm lòng với Tạ Khả, lần này cũng vậy.
Anh hạ thấp người xuống, giữ cho tầm mắt ngang bằng với Tạ Khả.
Khoảng cách gần hơn, anh mới nhìn rõ, những giọt sáng trong mắt Tạ Khả không phải là ánh đèn trần của hành lang, mà là nước mắt của Tạ Khả.
Anh mím môi, đưa tay lau nước mắt cho Tạ Khả: “Lừa dối em, làm em đau lòng rồi, anh xin lỗi.”
Tạ Khả nắm chặt tay Từ Miểu, nghiêng đầu dụi vào lòng bàn tay anh, khẩu trang cọ xát vào da thịt phát ra tiếng động nhẹ, Từ Miểu không thể nào không chú ý.
Từ Miểu hỏi: “Sao em vẫn đeo khẩu trang?”
“Mấy ngày nay em không ngủ ngon.” Tạ Khả tủi thân, khẽ nói: “Nếu anh thấy em không đẹp thì sao, anh vốn đã muốn chia tay với em rồi, nếu nhìn thấy bộ dạng của em bây giờ, anh càng quyết tâm không cần em nữa.”
Từ Miểu cười bất lực: “Nhưng anh đã nhìn thấy mặt em rồi, đeo khẩu trang cũng vô ích thôi.”
Từ Miểu nhắc đến chuyện gặp mặt, Tạ Khả chỉ nhớ rằng mỗi lần gặp Từ Miểu hình như đều không mấy vui vẻ, anh còn nói rất nhiều lời khó nghe.
Tạ Khả nghĩ đi nghĩ lại lại muốn khóc, anh muốn biện minh cho mình, nhưng lại sợ nhắc lại chuyện cũ làm Từ Miểu không vui, vì vậy vắt óc nghĩ cách chuyển chủ đề: “Em đói rồi, chúng ta đi ăn gì đó được không?”
Từ Miểu không do dự, trực tiếp từ chối: “Em tự đi đi.”
“Tại sao chứ?”
“Trước đó em chẳng phải đã nói rồi sao, anh ở đó thì em không ăn được, em còn nói...”
Tạ Khả vội vàng ngắt lời Từ Miểu: “Em không đói nữa.”
Chuyển chủ đề thất bại, Tạ Khả nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định biện minh cho mình một chút: “Mấy lần đó với anh… thật ra bình thường em không như vậy.”
“Tối hôm đó, gã rõ ràng đã rình em rất lâu, còn nói gì mà tình cờ gặp, mở miệng ra đã hỏi em có muốn hẹn hò không, muốn em lên giường với gã, em thấy rất phiền, em cứ nghĩ, em cứ nghĩ…”
Từ Miểu rất tự nhiên tiếp lời: “Nghĩ anh cũng giống Trần Lộ, là người đồng tính, vậy nên em phản cảm.”
“Em không có.” Tạ Khả tiếp tục giải thích: “Em chỉ thấy gã ta khinh suất, em có bạn gái mà, làm sao có thể vào khách sạn với gã. Lúc đó anh lén nghe chúng em nói chuyện, bị em phát hiện xong lại nói là tình cờ, em cứ nghĩ anh cũng giống gã. Cộng thêm sau này anh cứ luôn đi theo em, em nói những lời lạnh nhạt, anh vẫn rất… rất lấy lòng em.”
Đeo khẩu trang khiến Tạ Khả nói chuyện cũng có vẻ hơi khó khăn, nghe như hụt hơi, Từ Miểu tự ý muốn tháo khẩu trang cho Tạ Khả, Tạ Khả né một chút, Từ Miểu vẫn muốn tháo, Tạ Khả liền không né nữa.