Chương 24

Ác độc hơn cả ý trời, là Từ Miểu sau khi nhìn thấy anh ta liền đi thẳng về phía anh ta: "Nhân viên phục vụ nói đã hết chỗ rồi, chúng ta có thể ngồi ghép bàn không."

Tạ Khả không có tâm trạng để ý đến Từ Miểu, ai ngờ anh ta không trả lời thì Từ Miểu cứ đứng yên đó không chịu đi. Tạ Khả thật sự không chịu nổi nữa, lạnh lùng buông một câu: "Không được, có anh ở đây tôi không ăn nổi."

Tạ Khả nghĩ một lát, lại nói: "Tôi quen một bác sĩ tâm lý khá giỏi, nếu cần thì tôi có thể giới thiệu cho anh. Trốn tránh bệnh tật không phải là điều tốt, chúc anh sớm ngày bình phục."

Từ Miểu gật đầu nói cảm ơn, rồi nhanh chóng rời đi.

Không lâu sau, Tạ Khả nhận được một tin nhắn.

[XM]: Nhà hàng hơi xa, em không đến nữa đâu.

Dù món ăn có tinh tế và ngon miệng đến mấy, giờ phút này nhìn vào cũng thấy khó nuốt. Tạ Khả tức giận dùng nĩa đâm điên cuồng vào tất cả các món, trút giận xong mới gửi tin nhắn cho Hứa Miểu.

[ATM]: Cảm thấy mình bị vợ trêu chọc rồi.

[ATM]: Ban đầu em muốn giận vợ, nhưng em thấy bây giờ em đau lòng nhiều hơn một chút.

Tạ Khả nghĩ lại thấy không đúng.

[ATM]: Có phải vợ đã nhìn thấy em ở bên ngoài rồi không.

[ATM]: Thấy em không đẹp trai, nên còn chưa vào đã lén lút chạy mất rồi.

[ATM]: Em không ngồi ở vị trí quá nổi bật đâu, người không đẹp trai mà vợ thấy chắc không phải em đâu.

Tin nhắn gửi đi rất lâu không thấy hồi âm, gọi điện cũng không ai bắt máy, Tạ Khả càng nghĩ càng lo lắng, lăn qua lăn lại trên giường như kiến bò chảo nóng, nhưng ngoài việc liên tục gọi điện cho Hứa Miểu ra, anh ta không còn cách nào khác.

Tạ Khả cố chấp gọi rất lâu, cuối cùng cũng gọi được.

"Sao lại gọi nhiều điện thoại thế."

Nghe thấy giọng Hứa Miểu, Tạ Khả không kìm được bật khóc: "Em không muốn khóc hoài đâu, nhưng em không kiểm soát được, xin lỗi vợ."

"Có thể nói cho em biết tại sao vợ không để ý đến em không, em không biết mình đã làm gì khiến vợ không vui, vợ nói cho em biết đi, em sẽ đồng ý, em sẽ sửa mà."

Cái gì cũng sẽ đồng ý sao, chia tay cũng đồng ý sao?

Vào lúc này, đề nghị chia tay là cách giải quyết tốt nhất, nhưng Từ Miểu không thốt nên lời, đành lại lần nữa trốn tránh: "Đã nói với cậu rồi mà, điện thoại để im lặng, không nghe thấy cậu gọi điện."

Dấu vết nói dối của Hứa Miểu quá rõ ràng, nhưng Tạ Khả vẫn giả vờ như không nhận ra, Hứa Miểu chịu tìm cớ để an ủi anh ta, đã là rất tốt rồi, không sao cả.

Có sao chứ, sao có thể không sao được.

Tạ Khả tự khuyên nhủ mình mãi không được, lòng bất an nhưng vẫn cố hỏi cho ra lẽ: "Vậy bây giờ vợ đang làm gì, mà lâu như vậy không xem điện thoại."

"Hỏi cái này làm gì."

"Một mình sao?"

"Nếu không phải thì sao."

"Là bạn tốt sao?"

"Đang uống rượu, đừng hỏi nữa được không."

"Em không hỏi nữa, cũng sẽ không tiếp tục gọi điện làm phiền vợ nữa."

Tạ Khả vừa dứt lời, điện thoại đã bị Hứa Miểu cúp ngang.

Thật ra Hứa Miểu không cần phải đối xử tệ với anh ta như vậy, cho dù có cho anh ta hỏi, anh ta cũng không dám hỏi, thà rằng không biết gì còn hơn là nghe thấy những điều không muốn nghe.

Rượu rốt cuộc có gì hay ho mà uống, Tạ Khả không hiểu nhưng vẫn cố gắng hiểu. Gần khách sạn có một cửa hàng tiện lợi 24 giờ, Tạ Khả nói đi là đi, năm phút sau đã có mặt trước cửa.