Người muốn gặp thì không gặp được, người không muốn gặp thì cứ lượn lờ trước mặt anh ta, Tạ Khả sắp phát điên rồi.
Anh ta đang buồn biu bặt, chuẩn bị nghĩ một câu nghe có vẻ đáng thương nhưng không làm màu để gửi cho Hứa Miểu thì một ly cà phê được đặt trước mặt anh ta.
“Anh trông rất mệt, có thể uống chút gì đó để tỉnh táo hơn.” Từ Miểu nói khẽ.
Gần như ngay từ giây phút Tạ Khả xuất hiện, ánh mắt của Từ Miểu đã vô thức di chuyển đến người Tạ Khả, chăm chú quan sát mọi hành động của anh ta.
Sự tò mò không chỉ dành riêng cho Tạ Khả đối với Hứa Miểu, Từ Miểu cũng rất tò mò về Tạ Khả, và không kìm được quan tâm, chỉ là Tạ Khả không cảm kích, còn vẻ mặt đầy khó chịu nói: “Không cần, tôi bị dị ứng caffeine, mang nó đi đi.”
Dị ứng sao, nếu không nhầm thì tuần trước Tạ Khả mới uống một ly y hệt, còn nói là ngon, rồi chụp ảnh gửi cho anh, sao lại dị ứng rồi, lại nói dối.
Tạ Khả vừa mệt vừa bực, những đầu mối khó khăn lắm mới sắp xếp được lúc này đều bị Từ Miểu cắt ngang, anh ta tức đến tối sầm mắt mày, thật sự không có tâm trạng giữ thể diện, trước mặt Từ Miểu ném ly cà phê vào thùng rác bên cạnh.
Vật nặng rơi vào thùng rác sẽ phát ra tiếng động không nhỏ, Từ Miểu như tỉnh mộng, ngây người vài giây, rất miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Chưa hỏi trước anh, là tôi đường đột rồi, xin lỗi.”
Tạ Khả thậm chí còn không thèm nhìn Từ Miểu một cái: “Vì anh đã hiểu ra, làm ơn sau này đừng tự ý làm gì nữa, và cũng xin anh đừng dùng ánh mắt đáng ghét đó nhìn tôi nữa, tôi cảm thấy rất khó chịu, thậm chí có chút ghê tởm.”
“Biết rồi.” Từ Miểu nói: “Rất xin lỗi.”
Từ Miểu chưa bao giờ nghĩ mình lại có lúc yếu đuối đến thế. Anh không biết phải diễn tả tâm trạng hiện tại ra sao, anh lẽ ra nên buồn bã, nhưng suy cho cùng, trong mắt Tạ Khả, bây giờ họ nhiều nhất cũng chỉ là người quen, anh dường như còn chẳng có tư cách để buồn.
Huống hồ Tạ Khả có lẽ cũng chẳng muốn quen biết anh, chỉ vì công việc mà bất đắc dĩ phải tiếp xúc với anh.
Đúng rồi, vốn dĩ anh đâu phải là người dễ được lòng ai.
May mắn thay, Tạ Khả chỉ ghét anh, lời nói có chút khó nghe, chứ không cố tình làm khó. Dự án tiến triển thuận lợi, chỉ có điều cảm xúc bồn chồn, bứt rứt trong lòng thì anh không tài nào kiềm chế được.
Từ Miểu cố gắng hút thuốc để giải tỏa, đến khu vực hút thuốc sờ vào bao thuốc mới phát hiện đã cạn. Hai ngày đã hút hết lượng thuốc của cả tuần, việc cai thuốc còn xa vời, nghĩ đến lại càng phiền.
Những chuyện xui xẻo cứ nối tiếp nhau, từ ngày gặp Tạ Khả ở quán Cảng Ký, mọi chuyện xảy ra đều khiến Từ Miểu mệt mỏi. Anh nhắm mắt thở dài một hơi, định đặt đồ ăn về thì khi bật màn hình lên mới thấy thanh thông báo đã gần như đầy ắp tin nhắn.
[ATM]: Hai mươi sáu tháng Mười, trời trong, nhìn lên thấy mặt trời, nhưng mặt đất lại ẩm ướt. Ban đầu không hiểu tại sao, sau đó mới nhận ra là vì em nhớ vợ đến mức không kìm được mà khóc, nước mắt chảy xuống đất biến thành hồ nhân tạo nhỏ nhất thế giới hiện nay.
[ATM]: Vợ ơi không khen em một câu sao, em đã khắc phục được một mét vuông hạn hán rồi đấy.
[ATM]: Giờ thì hai mét vuông rồi.
[ATM]: Đang chờ kết nối.
[ATM]: Hôm qua còn gọi em là chó con, hôm nay đã không cần nữa sao.