Chương 16

[ATM]:Đồng ý với tôi đi[Mong ước]

[ATM]:Em nói tôi ngoan, tôi sẽ rất ngoan mà.

Lời từ chối không nói ra được, Từ Miểu đành trả lời một tiếng "được".

Trở về căn hộ, Từ Miểu ngủ một lát, khi tỉnh dậy thì trời đã tối hẳn.

Anh đưa tay che mắt bằng cánh tay, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo mới chậm rãi ngồi dậy.

Chuông reo rồi dừng lặp lại vài lần sau đó anh mới bắt máy, vừa đưa ống nghe lên tai thì đã nghe thấy Tạ Khả tủi thân trách móc anh: "Em cứ không bắt máy thì tôi sẽ gọi mãi đó, chuyện đã đồng ý rồi không thể đơn phương hủy bỏ được."

"Em đang làm việc sao, đã ăn tối chưa, tôi xem dự báo thời tiết nói ngày mai sẽ mưa, em nhớ mang ô nhé."

"Giá mà chúng ta sống chung thì tốt biết mấy, em sẽ không cần mang ô nữa, tôi mỗi ngày đều đi đón em tan làm, sau đó chúng ta cùng về nhà."

Đây không phải là lần đầu tiên Tạ Khả mô tả những điều này với Từ Miểu, nhưng đây là lần đầu tiên Từ Miểu hoàn toàn im lặng sau khi nghe Tạ Khả luyên thuyên.

Không khí dần trở nên nặng nề, Tạ Khả dường như nhận ra điều gì đó, cũng không nói nữa, cả hai đều im lặng, như đang đối đầu.

Nhưng cuộc chiến không khói súng này cuối cùng kết thúc với thất bại của Tạ Khả, Tạ Khả lên tiếng trước, nhỏ giọng hỏi Từ Miểu: "Hôm nay em có vẻ không vui, tôi quá tùy hứng phải không, biết em bận mà vẫn cứ quấn lấy em."

"Không phải.” Từ Miểu nghe thấy chính mình nói: "Tôi không hề thấy anh tùy hứng."

Từ Miểu vẫn không nỡ để Tạ Khả buồn, anh tìm cớ nói: "Nhìn thấy tay anh bị thương, tôi có chút khó chịu."

Có lẽ vì chột dạ, giọng Tạ Khả nhỏ hơn nữa: "Nhưng tôi không đau chút nào cả, dán băng dán cơ thể vào thì càng chẳng sao."

"Thật vậy sao? Nhưng chiều nay anh còn nói với tôi là anh đau đến mức sắp khóc." Từ Miểu đáp lại: "Hóa ra là đang lừa tôi, có phải vì tôi rất dễ lừa không."

Chỉ vài câu nói đơn giản đã khiến Tạ Khả mất hết khí thế, Tạ Khả vội vàng giải thích: "Tôi không cố ý nói dối, tôi chỉ muốn em dỗ dành tôi một chút thôi, tôi thật sự không sao, em đừng lo lắng, với lại lần đầu tiên nói dối đã bị em vạch trần, tôi ngại lắm."

Từ Miểu mím mím môi, muốn nhịn nhưng vẫn nói: "Hóa ra đây là lần đầu tiên anh nói dối sao, tôi cứ nghĩ anh vẫn luôn lừa dối tôi cơ."

"Làm sao có thể!" Từ Miểu nghe Tạ Khả giận dỗi nói: "Em không thể vì tôi phạm một lỗi mà phủ nhận toàn bộ con người tôi, như vậy quá vội vàng rồi."

Mọi chuyện rồi cũng phải giải quyết, vì Tạ Khả đã nói như vậy, vậy thì anh hãy làm một điều gì đó không vội vàng vậy.

Từ Miểu đột ngột đổi giọng: "Anh chẳng phải nói giá mà chúng ta sống chung thì tốt biết mấy sao."

"Chúng ta gặp mặt đi."

"Tôi muốn gặp anh."

Đề nghị gặp mặt là quyết định bốc đồng của Từ Miểu, nhưng lời đã nói ra như mưa đã rơi, không thể thu lại được.

Từ Miểu trước đây luôn nói ATM rất dễ dỗ, sự thật đúng là như vậy, người ban nãy còn ủ rũ héo hon, sau khi anh nói muốn gặp mặt liền vui sướиɠ như muốn nhảy thẳng ra khỏi điện thoại.

"Tôi cứ nghĩ, tôi cứ nghĩ em không đồng ý, phải làm sao đây, đêm nay tôi sẽ không ngủ được mất."

Cảm xúc giữa người với người không hề tương đồng, Tạ Khả ở đầu dây bên kia đang vui mừng khôn xiết, nhưng trong lòng Từ Miểu lại phức tạp và thấp thỏm, kỳ vọng quá cao không phải là điều tốt.