[XM]:Mua loại tương tự như thế này là được.
[ATM]:Tôi đang trên đường đến tiệm thuốc đây.
[ATM]:Sắp tới rồi!
Rõ ràng biết Tạ Khả đang nói dối, nhưng Từ Miểu vẫn xem lời Tạ Khả là thật, dặn dò Tạ Khả mua món đồ cần mua rồi mới yên tâm cất điện thoại. Nhưng anh còn chưa kịp đặt hộp băng dán cơ thể xuống thì bỗng nghe thấy có người bên cạnh nói chuyện.
"Xin chào, xin hỏi có thể nhường hộp này cho tôi được không?"
"Ở đây còn nhữ..." Từ Miểu quay mặt đi, sau khi nhìn rõ người đến thì im bặt, mất một lúc lâu mới tiếp tục nói: "Còn những loại khác, công dụng đều tương tự thôi."
"Nhưng loại này anh chỉ còn duy nhất hộp trong tay anh thôi, tôi có thể trả thêm tiền cho anh, anh nhường cho tôi được không?"
"Tại sao?"
Anh thấy Tạ Khả không thoải mái đưa tay dụi mũi, hơi quay mặt đi, tai đỏ bừng thấy rõ: "Bạn gái tôi... bạn gái tôi bảo tôi mua băng dán cơ thể, cô ấy chụp cho tôi xem đúng là loại này, nên tôi... nên tôi..."
Đầu ngón tay như bị bỏng, Từ Miểu vội vàng nhét hộp băng dán cơ thể vào lòng Tạ Khả, còn vô tình nhìn thấy con chó nguệch ngoạc mà anh đã may trên ngực Tạ Khả.
Từ Miểu có chút hoảng loạn nói: "Anh cứ lấy đi."
Anh nói xong định đi thì bị Tạ Khả kéo lại: "Anh mở mã QR nhận tiền ra, tôi chuyển cho anh."
Nơi bị chạm vào tê dại đến đáng sợ, Từ Miểu phản ứng kịch liệt, lập tức gạt tay Tạ Khả ra: "Không cần đâu, tôi vốn chỉ cầm lên xem thôi, không định mua, không phải tôi nhường cho anh, anh cũng không cần trả tiền cho tôi."
"Vậy cảm ơn anh."
Cuộc đối thoại kết thúc, Tạ Khả đã đạt được mục đích nên không nói thêm lời nào.
Từ Miểu đi ra trước, đứng ở một nơi khó bị chú ý để nhìn Tạ Khả thanh toán xong đi ra, mở bao bì, vụng về quấn băng dán cơ thể lên cổ tay, sau đó lấy điện thoại ra chụp bàn tay mình đang cầm hộp bao bì với băng dán đã được quấn.
Đing đoong——
[ATM]:[Hình ảnh]
[ATM]:Siêu hiệu quả luôn, dán lên là hết đau ngay!
[ATM]:Mà ban nãy hú vía thật, đây là hộp cuối cùng rồi, tôi phải xin xỏ từ người khác mới mua được đó.
[ATM]:Vợ yêu bảo tôi mua loại nào thì tôi mua loại đó, tôi có phải là rất ngoan không.
[ATM]:Tôi thấy em có thể khen tôi một chút đó.
Từ Miểu không nhận ra mình đang cười, rất tự nhiên dỗ dành.
[XM]:Đúng vậy, ngoan lắm.
[ATM]:Còn nữa chứ[Mong ước]
Còn nữa là tôi đã biết anh đang lừa dối tôi rồi, Từ Miểu nghĩ.
Tạ Khả là kiểu người rất giỏi làm nũng, thấy anh không trả lời, tin nhắn liền gửi tới liên tục.
[ATM]:Lại không thèm để ý tôi.
[ATM]:Em sao lại như vậy chứ, thật tình.
[ATM]:Muốn nghe em nói một câu nhớ tôi sao mà khó khăn thế.
[ATM]:Không sao, tôi không so đo với em đâu.
[ATM]:[Tin nhắn thoại]
Từ Miểu nhấn vào tin nhắn thoại, giọng nói nũng nịu của Tạ Khả truyền vào tai anh: "Tôi nhớ em rồi, tối nay có thể gọi điện thoại cho tôi được không, tôi nghĩ chúng ta có thể gọi điện một chút."
Mấy năm nay số lần Từ Miểu và Tạ Khả nói chuyện điện thoại thực ra rất nhiều, dù bận đến đâu, chỉ cần Tạ Khả muốn, Từ Miểu cơ bản sẽ không từ chối, nhưng gặp phải chuyện hôm nay, trong lòng Từ Miểu cảm xúc lẫn lộn.
[XM]:Hôm nay công việc rất bận, có lẽ không có thời gian.
Tạ Khả luôn trả lời tin nhắn rất nhanh, ngay khoảnh khắc tin nhắn của Từ Miểu được gửi đi thì tin nhắn của Tạ Khả đã đến.
[ATM]:Giống như trước đây là được rồi, em có thể không nói chuyện, em cứ làm việc của em, tôi chỉ muốn ở bên cạnh em thôi.