Chương 10

Lương Đống lườm: “Có nhà thì giỏi lắm hả, ai mà chẳng có.”

Nhắc đến chuyện này Tạ Khả lại không hiểu, sinh viên năm ba đại học A đã không bắt buộc ở ký túc xá nữa rồi, nhà của Lương Đống cách trường lái xe chỉ năm phút, ai nhìn cũng thấy khó hiểu: “Có nhà sao cậu lại ở ký túc xá? Chưa từng nghe nói cậu sợ ngủ một mình à?”

Lương Đống bĩu môi: “Cậu hiểu cái gì.”

“Đúng đúng đúng tôi không hiểu.” Tạ Khả giơ điện thoại lên, màn hình vụt qua trước mắt Lương Đống, giả vờ rất tự nhiên nói: “Không có cách nào, không hiểu nổi cách suy nghĩ của mấy người đàn ông độc thân các cậu. À, sao cậu biết bạn gái tôi không chỉ gọi tôi là bé yêu mà còn mời tôi uống cà phê vậy? Đã bảo đừng tùy tiện nhìn điện thoại người khác mà.”

Lương Đống: “...”

Lương Đống: “Là cậu tự đưa cho tôi xem mà.”

Lương Đống: “Với lại tôi có thấy rõ gì đâu...”

Tạ Khả làm động tác ra hiệu im lặng: “Suỵt, đừng ghen tị quá.”

Lương Đống: “Cậu bình thường một chút được không?”

Tạ Khả: “Tôi đi mua đồ uống đây, cậu uống gì?”

Lương Đống: “Lương tâm trỗi dậy rồi à?”

Tạ Khả: “Hay là mua cho cậu một chai thuốc diệt chuột mà uống đi.”

Tạ Khả tin vào sự xuất hiện của vận may, và cuộc sống quả nhiên không bạc đãi anh, anh đứng trước cửa hàng và cẩn thận so sánh với bức ảnh, mọi thứ đều trùng khớp.

“Cận hương tình khϊếp”, có lẽ chính là cảm giác của anh lúc này, Tạ Khả tiếc nuối vì mình đã đến muộn một chút, nhưng lại cảm thấy sự lỡ làng tinh tế như vậy cũng không tệ, cuộc gặp mặt với Hứa Miểu, anh vẫn muốn nó chính thức hơn một chút.

Kể từ khi Tạ Khả biết Hứa Miểu rất có thể đang ở thành phố A, Tạ Khả bắt đầu thường xuyên đến đây, vào cuối tuần, ngày lễ, thậm chí là bất kỳ khoảng thời gian rảnh rỗi nào trong ngày.

Con người một khi bắt đầu có kỳ vọng, sẽ làm những việc rất cố ý, và bắt đầu hình dung đủ mọi khả năng.

Tạ Khả luôn nghĩ, trong số những người anh lướt qua, liệu có ai là Hứa Miểu không?

Có lẽ vậy.

Tạ Khả cứ thế ôm hy vọng trải qua thêm một năm, năm đó xảy ra rất nhiều chuyện, cả tốt lẫn xấu, điều khó quên nhất là lần đầu tiên anh cãi nhau với Hứa Miểu.

Nói là cãi nhau thực ra cũng không hẳn, vì chỉ có một mình anh giận dỗi và nói linh tinh.

Từ tháng tư, Hứa Miểu luôn rất bận rộn, đôi khi bận đến nỗi cả ngày không trả lời tin nhắn của anh, nửa tháng không gọi điện cho anh lần nào, luôn nói xin lỗi anh, luôn dùng tiền để lấp liếʍ cho qua chuyện.

Hứa Miểu không nói cho anh bất cứ điều gì, anh mỗi ngày đều chia sẻ cuộc sống của mình với Hứa Miểu, nhưng lại không biết Hứa Miểu mỗi ngày đang bận gì. Ngày nào cũng ôm điện thoại, đợi từ sáng đến tối, cuối cùng chỉ đợi được một câu của Hứa Miểu: Xin lỗi, hôm nay bận quá không có thời gian xem điện thoại.

[ATM]: Cứ nói không rảnh không rảnh.

[ATM]: Rốt cuộc khi nào em mới rảnh?

[ATM]: Thời gian trả lời tin nhắn không thể dành ra một chút thôi sao?

[ATM]: Dù chỉ nửa phút thôi cũng được mà.

Tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy biển, không nhận được bất kỳ phản hồi nào, Tạ Khả tức đến mức đi loanh quanh trong phòng, khi gõ chữ mạnh đến nỗi muốn chọc thủng màn hình.

[ATM]: Đôi khi em không biết chúng ta rốt cuộc là mối quan hệ gì nữa.

[ATM]: Anh thật sự có quan tâm đến em không?

[ATM]: Em là cái gì chứ, trong lòng anh em rốt cuộc là cái gì?