Chương 9

Mọt sách?

Đây là lần đầu tiên Ôn Thiên Lâu nghe có người gọi mình như vậy. Hắn lặng lẽ gấp mảnh vải tay áo lại, cất vào trong lòng.

“Hắt xì.” Nguyễn Linh Lung đứng trong mưa hắt hơi một cái, quay đầu lại thấy Ôn Thiên Lâu đứng ở bậc thềm mãi không nhúc nhích, chắc là do mắt cá chân đau dữ dội, nàng vội nói: “A Tứ, chân cẳng của Ôn đại nhân không tiện đi lại, lại còn bị thương ở tay, ngươi cõng hắn xuống núi đi!”

“Vâng, thuộc hạ tuân mệnh.”

A Tứ thân thể cường tráng, gã đấm vào ngực mình mấy cái rồi ngồi xổm xuống: “Ôn đại nhân, chúng ta đi thôi!”

Ôn Thiên Lâu đưa tay ra hứng những giọt mưa lạnh lẽo, do dự đáp một tiếng.

Mộ Tuyết giơ áo choàng lên che mưa cho Nguyễn Linh Lung nhưng bị nàng từ chối thẳng thừng.

“Trời mưa mau tối, chúng ta phải xuống núi trước khi trời tối hẳn. Mộ Tuyết, không thể vì ta mà làm lỡ thời gian được.”

Đoàn người đi trong mưa nhỏ, A Tứ cõng Ôn Thiên Lâu đi cuối cùng. Cố chịu đựng sự khó chịu khi y phục dính vào người, hắn ngẩng đầu nhìn bóng dáng Nguyễn Linh Lung, hỏi: “A Tứ, Lạc Gia Đế Cơ là người như thế nào?”

“Thuộc hạ thấy Lạc Gia Đế Cơ vừa đẹp người vừa đẹp nết, ra tay cũng rất hào phóng.”

Nói đến chuyện tiền bạc, gã liền có hứng thú: “Bệ hạ đã chi vạn lạng vàng trong lễ cập kê của Lạc Gia Đế Cơ để xây đài Chúc Vận. Bản thân Lạc Gia Đế Cơ ở ngoài cung một ngày cũng từng tiêu hết nghìn lạng bạc. Ôn đại nhân chắc đã nghe qua danh hiệu này rồi - Thôn Kim Thú*.”

*Thôn Kim Thú: Quái thú nuốt vàng, ý chỉ người tiêu tiền như nước.

Ôn Thiên Lâu nhắm mắt suy ngẫm, xem ra lời đồn không sai. Một nữ tử xa hoa như vậy, hắn thì hai tay trống trơn, sau này quả nhiên không nuôi nổi. Lại thêm tính cách hoạt bát nhảy nhót này của nàng, thật sự không hợp với mình.

Hắn cũng không thể tưởng tượng ra cảnh tượng sau này ở bên nàng sẽ như thế nào.

“Nhưng Ôn đại nhân, thuộc hạ lén nói cho ngài biết, Lạc Gia Đế Cơ là người sống tình cảm hiếm có trong hoàng thất. Chiều nay khi ngài đột nhiên ngất đi, Lạc Gia Đế Cơ không nói hai lời, đã dẫn hai thị vệ đội mưa trở lại chùa Nhân Duyên. Đoạn đường bình thường phải đi nửa canh giờ, người đã rút ngắn lại một nửa thời gian, mang tiên cô về đình để châm cứu cho ngài.”

Ôn Thiên Lâu nghe vậy liền mở mắt ra, nhìn lại Nguyễn Linh Lung. Ánh mắt dõi theo bóng lưng nhỏ nhắn của nàng, trái tim hắn chợt rung động.

Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng, giống như một hạt giống nứt ra trong lòng đất, cảm nhận được sự tồn tại của ánh mặt trời ấm áp.

Thì ra... nàng vì hắn nên mới đội mưa đến ướt sũng, vừa rồi hình như hắn đã dọa nàng sợ rồi.

Nhưng cảm giác này nhanh chóng bị hắn đè nén xuống đáy lòng, hóa thành một tiếng hừ nhẹ khinh khỉnh bên môi.

Hắn không tin trên đời này lại có người không hề quen biết mà cam tâm tình nguyện làm việc vì đối phương.

Huống hồ, nàng còn là vị đệ nhất Đế Cơ có thân phận tôn quý của Đại Nghiệp.

Không biết từ lúc nào, đoàn người đã đi đến chân núi. Nguyễn Linh Lung đi về phía chiếc xe ngựa cạnh rừng trúc, lúc đưa tay lên định vén rèm xe thì Mộ Tuyết vô tình liếc thấy bóng lưng của người phu xe đang ngồi tựa vào cây trúc sau con dốc nhỏ. Nàng ấy gọi người phu xe mãi không thấy trả lời.

Mộ Tuyết bước tới, đưa tay đẩy người phu xe một cái. Thân thể ông ta cứng đờ ngã nghiêng xuống đất, hai mắt trợn trừng, để lộ vết cắt trên cổ đã bị nước mưa xối rửa đến trắng bệch.

Mộ Tuyết ngã phịch xuống đất, sợ hãi hét lên rồi lùi lại.

“Có... có người chết!”

Khi mọi người kịp phản ứng thì đã quá muộn, một bàn tay từ sau rèm xe đột nhiên thò ra kéo Nguyễn Linh Lung vào trong. Tên thổ phỉ dùng cánh tay cơ bắp cuồn cuộn siết lấy cổ nàng.

Nguyễn Linh Lung hoảng loạn đạp chân giãy giụa, dùng hết sức để gỡ cánh tay trên cổ mình ra. Lưỡi đao lớn không chút lưu tình rạch một đường trên tay nàng, máu tươi tức thì nhuộm đỏ góc vạt áo.

Hắn ta uy hϊếp: “Nếu không ngoan ngoãn,lão tử bây giờ sẽ tiễn ngươi đi gặp tên phu xe.”

Tên thổ phỉ kẹp lấy Nguyễn Linh Lung bước ra khỏi xe ngựa. Các thị vệ tay nắm chặt chuôi đao, hít một hơi khí lạnh. Lũ sơn tặc xông ra từ phía đối diện tuy không nhiều, nhưng Đế Cơ đang ở trong tay chúng, không ai dám manh động.

Bên ngoài xe ngựa có chút ánh sáng, Nguyễn Linh Lung mới thở phào nhẹ nhõm, nhẹ giọng nói: “Vị hảo hán này, nếu ngươi cần tiền ta có thể cho ngươi, xin đừng làm hại tính mạng con người.”

Hắn ta một tay bóp cằm Nguyễn Linh Lung, nghiêng đầu ngắm nghía nàng rồi cười lớn: “Quả đúng là quốc sắc thiên hương, ngươi và tiền tài, lão tử đây đều muốn hết.” Hắn ta gằn giọng: “Đứa nào xinh đẹp thì các ngươi mang về làm thê thϊếp, còn lại gϊếŧ hết cho lão tử.”

Đám thổ phỉ dần dần bao vây mọi người, các thị vệ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Nguyễn Linh Lung nghiến răng suy tính, mọi người không thể chết ở đây.

Nàng đột nhiên rút cây trâm trên đầu ra, đâm mạnh vào mu bàn tay tên cướp. Hắn ta đau đớn buông lỏng cánh tay.

Cũng chỉ trong khoảnh khắc đó, A Tứ cõng Ôn Thiên Lâu trên lưng, tay cầm đao lớn vượt qua mọi người, chạy về phía Đế Cơ.

Tên cướp túm tóc Nguyễn Linh Lung, hung hãn nói: “Con tiện nhân này, ngươi dám làm lão tử bị thương? Xem lão tử dạy dỗ ngươi thế nào.”

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt Ôn Thiên Lâu trở nên âm u, hắn không một tiếng động kẹp một đồng xu giữa hai ngón tay rồi búng về phía hắn ta.

Tên cướp bị trúng huyệt đạo trên cánh tay, vừa đau vừa tê, bất đắc dĩ phải buông tay xuống, Nguyễn Linh Lung lập tức nhảy khỏi xe ngựa.

Trong phút chốc, tiếng đao kiếm vang lên khắp nơi. Tên thổ phỉ thấy Nguyễn Linh Lung định bỏ chạy, liền vung đao đuổi theo, lại một đồng xu nữa bắn vào đầu gối hắn ta, hắn ta khuỵu một chân xuống đất, mặt lộ vẻ hung tợn.

“Thằng nào đánh lén lão tử, lão tử sẽ gϊếŧ hết các ngươi!”

Trong mắt Ôn Thiên Lâu sát khí ngùn ngụt, hắn đã lâu lắm rồi không nghe thấy những lời như vậy.

A Tứ cõng Ôn Thiên Lâu vượt qua mọi người, rút đao bảo vệ Lạc Gia Đế Cơ bên cạnh.

Nguyễn Linh Lung thấy số lượng thổ phỉ lên đến vài chục người, các thị vệ đi cùng tuy là cao thủ nhưng đối phương cũng thân thủ bất phàm. Trong lúc lo lắng, nàng chỉ có thể để mọi người tạm thời phân tán ra mà chạy.

Thỉnh thoảng có tia chớp rạch ngang trời, tiếng sấm vang dội, mưa càng lúc càng lớn.

Nước mưa chảy từ trán xuống, nàng đã gần như không mở nổi mắt, một tay ôm lấy cánh tay vẫn đang chảy máu: “A Tứ, tình thế hiện giờ bất lợi cho chúng ta, lát nữa ngươi hãy cõng Ôn Thiên Lâu đi trước.”

“Đế Cơ, vậy còn người thì sao?”

Nàng nhìn vào rừng trúc âm u, căng thẳng nói: “Sẽ có thị vệ bảo vệ ta, bây giờ sống sót trở về kinh thành là quan trọng nhất.”

“Nhưng Đế Cơ...”

“Đi đi!” Nguyễn Linh Lung kéo Mộ Tuyết bên cạnh, dẫn theo hai thị vệ, định đi về phía những bậc thang dài.

Ôn Thiên Lâu im lặng nãy giờ đột nhiên đưa tay ra nắm lấy vai nàng. Nguyễn Linh Lung chỉ nghĩ là hắn đang sợ hãi, liền nắm lấy tay hắn an ủi: “Đừng sợ, chúng ta đều sẽ bình an vô sự.”

Hắn lộ ra vẻ mặt vô tội, thấp giọng cầu xin: “Linh Lung, có thể đừng bỏ ta lại không, đưa ta đi cùng được không?”