Nguyễn Linh Lung mở mắt liếc trộm hắn, Ôn Thiên Lâu đang nhắm mắt thành kính lắc ống tre, một que xăm theo tiếng rơi xuống đất.
Người giải xăm cầm que xăm lên, mày hơi nhíu lại, nhưng vẫn cười nói: “Đây là quẻ trung thượng, hôn sự có thể thành, nhưng đoạn nhân duyên này không thể cưỡng cầu, nên thuận theo ý đối phương mà làm, nếu không đường tình duyên ắt sẽ vô cùng trắc trở.”
Ma ma nghe vậy cuối cùng cũng yên tâm, như vậy là có thể về cung báo cáo với Thái hậu rồi.
Ôn Thiên Lâu khẽ gật đầu: “Đa tạ đạo trưởng giải, ta xin ghi nhớ trong lòng.”
Khi hắn ra ngoài lấy thẻ đỏ ghi tên, ông trời dường như đã nghe thấy tiếng lòng của Nguyễn Linh Lung. Ôn Thiên Lâu lập tức bị hòn đá nhô lên trên đường vấp ngã, làm bị thương cánh tay.
Nguyễn Linh Lung viết tên mình lên thẻ đỏ, thị nữ thì băng bó vết thương đang chảy máu cho hắn.
Ôn Thiên Lâu ném ánh mắt vô tội về phía nàng, nhẹ giọng nói: "Linh Lung, e là làm lỡ cuộc vui chơi hôm nay của nàng rồi."
Nguyễn Linh Lung sợ ma ma sẽ kể chuyện mình và Ôn Thiên Lâu không hòa thuận cho Thái hậu, đành phải kiên nhẫn nói: “Không sao, hôm nay ta sẽ ở bên cạnh ngươi...” cho hết ngày.
Đoàn người đi được nửa đường lại gặp mưa lớn, ma ma cố ý dành riêng đình nghỉ mát tránh mưa cho hai người.
Nguyễn Linh Lung thấy người của cung môn chưa chú ý đến bên này, nàng ngồi trên chiếc ghế mỹ nhân tựa trong đình, không hề để ý đến thân phận Đế Cơ, nhẹ nhàng đấm bóp bắp chân đang mỏi nhừ. Ngày thường nàng ra cung du ngoạn cũng không mệt bằng đi cùng Ôn Thiên Lâu một chuyến thế này.
Nguyễn Linh Lung thấy hắn nhíu chặt mày, có lẽ là do cánh tay đau dữ dội, lại nhìn thấy chân trái hắn đặt trên đất không tự nhiên.
Cũng không biết có phải do lời cầu nguyện của mình thành sự thật đã hại hắn đến nông nỗi này không, nàng bèn lấy từ trong tay áo ra một lọ sứ nhỏ màu hồng phấn, ngượng ngùng đưa đến trước mặt hắn.
“Thuốc giảm đau, hoạt huyết, tan máu bầm, cho ngươi.”
“Đa tạ... Linh Lung.” Ôn Thiên Lâu cười nhận lấy lọ thuốc từ tay nàng, dưới hàng mi rũ xuống ẩn giấu một cảm xúc phức tạp.
“Không cần cảm ơn, ngươi đúng là một kẻ kỳ lạ, rõ ràng có thể nói chuyện đàng hoàng, lại cứ thích nói năng quái gở. Đã bị thương rồi mà còn như không có chuyện gì, không hé răng một lời, nếu là ta, ta đã ăn vạ ở chùa Nhân Duyên không xuống núi rồi.”
Ôn Thiên Lâu thích hát ngược lại với nàng, cố ý mân mê lọ sứ trong tay, trầm ngâm nói: “Người bình thường như ta sao có thể so sánh với Đế Cơ, Đế Cơ thân phận tôn quý từ nhỏ đã được nâng niu trong lòng bàn tay...”
Hắn suy nghĩ một lát, đột nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt hạnh của Nguyễn Linh Lung, tò mò hỏi: “Sao người biết ta bị trật chân, chẳng lẽ là người đang trù ẻo ta?”
Nguyễn Linh Lung vội vàng xua tay, cười gượng.
“Ôn đại nhân nói đùa rồi, ta đâu phải loại người độc ác đó.”
Ôn Thiên Lâu dựa sát vào người nàng, thì thầm bên tai: “Phải đó! Linh Lung sao có thể là loại người đó được. Ta tin thiện có thiện báo, ác có ác báo, ta vẫn tin Linh Lung.”
Qua màn mưa, trong mắt người khác, Lạc Gia Đế Cơ và Ôn đại nhân đang ghé đầu trò chuyện thân mật. Ma ma rất hài lòng gật đầu, Thái hậu chính là muốn hai người họ bồi dưỡng tình cảm.
Nguyễn Linh Lung không thích hắn dựa quá gần, lúc xô đẩy dùng sức quá mạnh, khi Ôn Thiên Lâu bị đẩy ngã lên ghế mỹ nhân tựa, nàng cũng lao về phía trước, ngã vào lòng hắn.
Ôn Thiên Lâu khẽ nhướng mày: “Đế Cơ thích tại hạ đến vậy sao?”
Nàng chống hai tay dậy, vẻ mặt hoảng hốt, thẹn quá hóa giận nói: "Ta nhất định sẽ mách Hoàng tổ mẫu, nói ngươi bắt nạt ta, ngươi rõ ràng là tiểu nhân có ý đồ xấu."
“Thái hậu sẽ tin người sao?”
“...”
Ngoài đình đột nhiên có tiếng sấm vang dội, mưa như trút nước đổ xuống, nước mưa tạt vào người hai người. Hắn nhắm chặt mắt, hơi thở dồn dập, nắm chặt lấy góc tay áo của Nguyễn Linh Lung.
Nguyễn Linh Lung dùng sức gỡ ngón tay hắn ra: “Ôn Thiên Lâu, ngươi định giả vờ đến bao giờ?”
Sắc mặt Ôn Thiên Lâu trắng bệch, toàn thân run rẩy, tay nắm chặt tay áo nàng nhất quyết không buông. Nguyễn Linh Lung bấm vào nhân trung của hắn, lớn tiếng gọi: “Người đâu, mau đến đây!”
Ôn Thiên Lâu khó khăn nhướng mi mắt, trong lúc nửa tỉnh nửa mê nhìn thấy bóng lưng vội vã của Nguyễn Linh Lung.
Lời đồn nói Lạc Gia Đế Cơ không biết lễ nghĩa ,thô lỗ tục tằn, nhưng nàng dường như cũng không tệ như lời đồn.
Giữa tiếng gọi của mọi người, hắn lại từ từ nhắm mắt lại, ký ức đã lâu lại ùa về trong tâm trí...
“Đúng là đồ súc sinh lớn đẻ ra đồ súc sinh nhỏ, giống hệt cha mẹ tiện nhân của nó, còn dám cắn chủ. Ngươi còn dám trừng mắt nhìn ta à, dìm chết nó cho ta.”
Tên ác bộc mặt mày hung tợn, ra sức nhấn đầu đứa bé xuống nước. Đôi tay nhỏ bé bẩn thỉu của nó bám chặt lấy vành chum, hai chân điên cuồng giãy giụa. Cảm thấy nó không còn động đậy nữa, tên ác bộc mới túm tóc lôi nó lên.
“Gia chủ, tiểu súc sinh này tắt thở rồi.”
Nam tử trẻ tuổi ăn vận sang trọng liếc nhìn vết răng trên cánh tay mình, nghiến răng nghiến lợi nói: “Kéo ra ngoài cho chó hoang ăn.”
Đứa trẻ mạng lớn, bị vứt ra ngoài chưa được bao lâu đã tỉnh lại trên nền tuyết lạnh giá, mấy con chó hoang đang nhe nanh cảnh giác nhìn nó...
...
Nguyễn Linh Lung khoác áo choàng, ôm gối co người ngồi trên ghế mỹ nhân tựa. Ngoài đình, tiếng mưa vẫn rơi rả rích, nàng thở dài một hơi, cúi đầu nhìn Ôn Thiên Lâu đang nhắm chặt hai mắt.
Lông mi vừa dài vừa cong, sống mũi cao thẳng, dung mạo quả thật tuấn tú, nhưng tính tình quá đỗi kỳ quặc.
Một chiếc lá theo mưa gió rơi xuống trước ngực hắn. Nguyễn Linh Lung vừa đưa tay định nhặt lên thì một bàn tay lạnh lẽo trắng bệch đột nhiên nắm lấy cổ tay nàng, sức lực mạnh đến mức như muốn bóp nát.
Đôi mắt hắn đen thẫm, hằn lên tia sát khí tựa vực sâu, giọng nói âm u: “Ngươi đang làm gì?”
Nguyễn Linh Lung giằng ra khỏi tay hắn, cổ tay đỏ ửng truyền đến cảm giác đau đớn, nàng thấp giọng quát: “Ôn Thiên Lâu, ngươi phát điên cái gì vậy?”
Nghe thấy giọng nói của nàng, hắn mới tỉnh lại từ cơn ác mộng. Bên ngoài, mưa đã ngớt đi nhiều.
Ôn Thiên Lâu ngồi dậy, chiếc áo choàng trên người theo đó rơi xuống đất. Hắn mơ màng nhìn Nguyễn Linh Lung ướt sũng ở đối diện, lọn tóc mai bên thái dương bết lại thành một dúm dính bên tai, cả người trông như con chim cút, nửa khuôn mặt thu vào trong áo choàng.
Hắn giơ tay lên nhìn, trong tay kia của mình còn đang nắm chặt một mảnh vải, hình như là... vạt tay áo của Nguyễn Linh Lung.
“Ta... vừa rồi xin lỗi.”
Nguyễn Linh Lung lạnh lùng quay người đi, nàng cúi đầu trầm tư. Vừa rồi, trong mắt Ôn Thiên Lâu rõ ràng đã bùng lên sát khí, ánh mắt đó nàng chỉ từng thấy ở những kẻ cùng hung cực ác.
Nghe nói cha mẹ Ôn Thiên Lâu mất sớm, hắn do ông nội một tay nuôi lớn. Đến tuổi búi tóc, ông lão cũng bệnh nặng qua đời. Có lẽ là do cô độc không nơi nương tựa, sống không tốt, lại bị người khác bắt nạt nên mới hình thành tính cách như bây giờ.
“Thôi bỏ đi, tên mọt sách nhà ngươi chắc cũng không cố ý. Trời sắp tối rồi, chúng ta mau xuống núi thôi, nghe nói gần đây không được yên bình lắm.”