Chương 7

Nguyễn Linh Lung trở về điện Phúc Mãn của mình, mày khẽ nhíu lại, nằm trên chiếc ghế xích đu dưới gốc cây quế, trầm ngâm nhìn vầng trăng tròn vành vạnh trên trời.

Mộ Tuyết từ xưởng chế tác tìm về mấy chiếc đèn Khổng Minh, hớn hở nói: "Đế Cơ, người nên cầu nguyện đi ạ!"

Nguyễn Linh Lung uể oải nằm dài trên ghế, lười biếng nhướng mắt nhìn Mộ Tuyết đang vô cùng phấn khích. Năm nào vào đêm Trung thu họ cũng thả đèn Khổng Minh, bao nhiêu năm rồi mà sao Mộ Tuyết vẫn không thấy chán nhỉ?

Nguyễn Linh Lung thở dài: “Mộ Tuyết, Đế Cơ của ngươi ấy à... đang có tâm sự.”

Mộ Tuyết đi lấy bút mực đã quay trở lại, ngồi xổm bên cạnh Đế Cơ, tay chống cằm, lo lắng hỏi: "Vậy Mộ Tuyết có thể giúp Đế Cơ giải tỏa ưu phiền không ạ?"

Nguyễn Linh Lung lắc đầu, nàng nhìn vầng trăng sáng trên trời, cố gắng lấy lại tinh thần: “Tạm thời không có cách giải quyết, nhưng ta tin vào mưu sự tại nhân. Bút mực đâu, chúng ta đi cầu nguyện thôi.”

Những chiếc đèn Khổng Minh mang theo ước nguyện từ từ bay lên. Mộ Tuyết đã đứng bên cạnh chắp tay nhắm mắt, thầm niệm ước nguyện của mình.

Nguyễn Linh Lung đang tự hỏi, liệu năm sáu điều ước của mình có thành hiện thực không?

Quả nhiên, một chiếc đèn Khổng Minh không chịu nổi sức nặng đã tắt lửa rơi từ trên cao xuống.

Nàng nhặt lên xem, chiếc rơi xuống lại chính là chiếc có điều ước "Chọn bạn đời khác, tìm người tốt hơn". Lẽ nào phò mã tương lai của mình thật sự là Ôn Thiên Lâu sao?

Không thể trông mặt mà bắt hình dong, hành động của Ôn Thiên Lâu trong hoa viên chẳng liên quan gì đến một bậc quân tử ôn nhuận như ngọc. Nàng nhất thời không đoán được tính cách hắn rốt cuộc là thế nào.

Mộ Tuyết hỏi: “Đế Cơ, người có muốn thả đèn Khổng Minh lại lần nữa không ạ?”

Nguyễn Linh Lung nhét nó vào lòng Mộ Tuyết, dặn dò kỹ lưỡng.

"Không cần nữa, lát nữa ngươi tránh người khác đi, đến nhà bếp nhỏ đốt nó đi, để khỏi sau này lại bị kẻ có tâm nào đó gửi đến tay Thái hậu."

Nguyễn Linh Lung không hòa thuận với một vài vị huynh trưởng. Có lúc nàng vừa mới trèo lên tường ngoài cung Phúc Mãn, chân sau các ma ma quản giáo đã nghe tiếng mà đến.

Hoàng hậu trước tiên phạt nàng đọc "Lễ Ký", sau đó Thái hậu lại phạt nàng đến Phật đường chép kinh. Trời chưa sáng đã phải đi thỉnh an hai vị trưởng bối.

Bệ hạ chẳng cần phải đích thân dạy bảo, cứ bị hành hạ liên tục mấy ngày như vậy, khoảng thời gian đó Nguyễn Linh Lung nhìn thấy tường thôi cũng thấy đầu to như con bò.

Nguyễn Linh Lung biết Thái hậu vô cùng tán thành cuộc hôn sự của nàng với tân khoa Trạng nguyên, nếu chiếc đèn Khổng Minh này được gửi đến chỗ Thái hậu, nàng sẽ phải quỳ chép kinh văn, đầu gối sợ là sẽ quỳ đến chai sần mất.

Mộ Tuyết cúi người hành lễ: “Vâng, Đế Cơ yên tâm, Mộ Tuyết nhất định sẽ xử lý nó sạch sẽ.”

Nguyễn Linh Lung nằm trên chiếc giường mềm mại, trằn trọc không yên, trong đầu toàn là hình ảnh của Ôn Thiên Lâu, đến nỗi Mộ Tuyết và các cung nữ khác dập tắt đèn trong điện lúc nào cũng không hay biết.

Ánh trăng dịu dàng xuyên qua song cửa sổ chiếu vào, ngọn lửa trên chiếc đèn bàn cạnh giường khẽ lay động, nàng từ từ nhắm mắt lại.

Người đã trộm long tráo phụng lấy chiếc đèn Khổng Minh, đang ngồi ngoài sân nhà mình thưởng trăng. Hắn cúi đầu nhìn tám chữ lớn kia, khóe miệng khẽ cong lên, rồi lại ngửa cổ uống cạn một chén rượu đυ.c.

"Lạc Gia Đế Cơ thật là thú vị, vội vã muốn thoát khỏi ta như vậy sao?" Ôn Thiên Lâu ta đây lại không muốn để nàng được như ý.

Người đang ngủ say trên giường còn chưa biết chiếc đèn Khổng Minh chính là do vị tân khoa Trạng nguyên kia sai người bắn hạ.

Trời còn chưa sáng, Nguyễn Linh Lung đã giật mình tỉnh giấc. Chắc chắn là do đêm qua suy nghĩ lung tung, nên mới mơ thấy mình thành hôn với Ôn Thiên Lâu.

Cảm thấy l*иg ngực nặng trĩu, nàng nhìn xuống con mèo Đại Quất mà nàng nuôi trong sân đang cuộn tròn trên ngực nàng, ngủ ngáy khò khè. Nàng dùng đầu ngón tay chọc vào mũi nó: “Chắc chắn là do cái đồ vật nhỏ nhà ngươi nên ta mới gặp ác mộng.”

Mộ Tuyết nghe thấy động tĩnh trong phòng, vội vàng vào hầu hạ Đế Cơ rửa mặt.

Nguyễn Linh Lung nhìn mình trong gương có chút khó hiểu: “Mộ Tuyết, sao hôm nay lại đột nhiên đổi trâm cài tóc vậy?”

Mộ Tuyết lấy ra một chiếc váy dài ngang ngực bằng lụa mỏng màu hồng phi, phấn khởi nói: “Thưa Đế Cơ, lúc trời chưa sáng, Thái hậu đã cho người mang đến một cặp ngọc bội, còn đặc biệt dặn dò, muốn người đến chùa Nhân Duyên để cầu nguyện, cầu phúc...”

“Thật sao?” Nguyễn Linh Lung cười tươi như hoa, đã bắt đầu suy tính xem nên đến mấy cửa hàng nào để mua đồ chơi.

Mộ Tuyết dùng lược chải từng lọn tóc mượt cho nàng rồi chọn một chiếc trâm hoa đào tinh xảo cài lên tóc nàng: “Đế Cơ, hôm nay người đi cùng người còn có... Ôn đại nhân ạ.”

“Cái gì? Hắn cũng đi?” Nguyễn Linh Lung buồn bã nhìn cặp ngọc bội bằng ngọc dương chi trong khay, Hoàng tổ mẫu đang dùng đủ mọi cách để tác hợp cho nàng và Ôn Thiên Lâu.

“Hay là hôm nay ta không ra khỏi cung nữa.”

“Đế Cơ, Thái hậu còn nói, nếu hôm nay người không đi, thì nửa năm sau này mỗi ngày cứ quá giờ Mão là phải đến thỉnh an Thái hậu, buổi sáng đến Phật đường chép kinh văn, buổi chiều theo Hoàng hậu nương nương học nữ công.”

Nguyễn Linh Lung nghiến răng: “Ta đi là được chứ gì!”

Ôn Thiên Lâu đứng trước cổng cung trông đến mòn cả mắt, mong mãi mong mãi mới đợi được Lạc Gia Đế Cơ đến.

Ôn Thiên Lâu mặc một chiếc trường bào cổ tròn màu xám đen, chắp tay sau lưng đứng dưới ánh mặt trời, gương mặt nở nụ cười dịu dàng, vô cùng bắt mắt.

“Linh Lung, mời lên...”

Hắn đưa tay định đỡ Nguyễn Linh Lung lên xe ngựa, lòng bàn tay lại bị vỗ mạnh một cái, để lại một miếng ngọc bội. Khi hắn quay đầu lại, nàng đã cúi đầu chui vào xe ngựa.

Ôn Thiên Lâu nhìn thấy miếng ngọc bội trên eo nàng, vui mừng nói: “Đây là tín vật định tình Linh Lung tặng cho ta sao?”

“Ôn đại nhân đừng tự mình đa tình, đây là vật Thái hậu ban thưởng, ta phụng mệnh đeo nó, không thể coi là tâm ý của ta."

Khoảnh khắc rèm xe ngựa hạ xuống, Nguyễn Linh Lung đột ngột kéo khoảng cách ra xa hắn, Ôn Thiên Lâu cũng đặt chiếc đệm mềm bên cạnh ra sau lưng, lười biếng nhắm mắt lại: “Như vậy rất tốt, đỡ cho Lạc Gia Đế Cơ phải vì ta mà tình sâu nghĩa nặng, không thể tự thoát ra được."

“Hừ! Kẻ si nói mộng.”

Nguyễn Linh Lung không thèm đấu võ mồm với hắn, tiện tay vén rèm tre trên cửa sổ nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Hai người im lặng không nói, xe ngựa lắc lư một mạch đến trước chùa Nhân Duyên.

Đi cùng họ còn có ma ma bên cạnh Thái hậu, nhất định phải tận mắt thấy hai người bái Nguyệt Lão mới được.

Nguyễn Linh Lung nhìn những cặp uyên ương ra vào cửa chùa, thầm thở dài một hơi.

Ma ma thấy Đế Cơ mãi không nhúc nhích, bèn cung kính cười nói: “Tiểu thư, lão phu nhân đã nói rồi, nếu không thành tâm bái Nguyệt Lão cầu nhân duyên, người đành phải ngày ngày đến thỉnh an thôi ạ.”

“Ta bái! Bái là được chứ gì!” Nàng nhìn Ôn Thiên Lâu ở đối diện, hắn đang đắm đuối nhìn nàng.

Ngươi đúng là giỏi giả vờ.

Nguyễn Linh Lung thấy sống lưng lạnh toát, vội xông vào chùa Nhân Duyên quỳ xuống đệm hương bồ.

Nàng cầu nguyện: Nguyệt Lão trên cao, tín nữ Nguyễn Linh Lung cầu mong đời này có thể tìm được người phu quân tốt, nhưng xin đừng buộc sợi tơ hồng của con với người trước mặt này, mong Nguyệt Lão phù hộ.