Sư Tu Minh buồn bực ngồi trên bãi cỏ bên cạnh hồ nước, nhặt sỏi ném thia lia. Nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, hắn ta biết ngay Nguyễn Linh Lung đến tìm mình tính sổ.
Nguyễn Linh Lung ngồi trên một tảng đá thấp bên cạnh, tựa lưng vào hòn non bộ. Nàng lấy bạc vụn trong túi tiền ra, từng đồng một ném xuống hồ, Sư Tu Minh nhìn thấy mà như có xương mắc trong họng.
“Sư Tu Minh, hôm đó ngươi đã hứa hẹn đàng hoàng, thề thốt sẽ vì ta mà lên núi đao xuống biển lửa, tiền bạc ta đều đã cho người gửi đến phủ ngươi, bây giờ thì hay rồi, ta vừa mất người vừa mất của.”
Sư Tu Minh gãi đầu: “Lúc đó ngươi cũng thấy rồi đấy, nếu ta không đưa quả tú cầu cho cái vị Trạng nguyên lang gì đó, Bệ hạ sẽ ăn tươi nuốt sống ta mất, với lại... dù ta có thành phò mã thì những ngày sau này cũng chẳng dễ chịu gì.”
Trước có Bệ hạ, sau có cha mẹ, giữa còn có một Nguyễn Linh Lung hung dữ.
“Tình nghĩa chúng ta cùng nhau gây họa, cùng nhau chịu đánh đòn của ngày xưa cũng chỉ đến thế mà thôi.” Nàng vơ một nắm bạc vụn ném xuống hồ.
Sư Tu Minh lấy lòng ngồi xuống bên cạnh nàng, phân tích rất có lý.
“Ôn Thiên Lâu kiến thức uyên bác, tướng mạo xuất chúng, nhìn khắp cả hoàng thành này, ngươi có đếm trên đầu ngón tay cũng không tìm ra được nhân vật như tiên giáng trần bước ra từ trong tranh giống hắn đâu. Ta nghe nói, các tiểu thư nhà quan hỏi thăm chuyện hôn sự của hắn không ít đâu."
Nguyễn Linh Lung khoanh tay trước ngực, bực bội nói: “Nói như vậy, ta còn phải cảm ơn ngươi à?”
Sư Tu Minh xua tay: “Ha! Linh Lung nói vậy thì khách sáo quá rồi, chúng ta là thanh mai trúc mã từ nhỏ, không cần nhắc đến chuyện cảm ơn.”
Hắn ta cầm năm trăm lạng bạc nhưng làm việc không xong, nhất thời có chút chột dạ.
“Ôn Thiên Lâu là một tài tử học rộng tài cao không giả, nhưng vừa rồi ta chưa từng thấy hắn nở một nụ cười, e là một tên mọt sách. Nhìn thấy hắn, ta lại nhớ đến vị Thái phó già nua, ngươi cũng biết ta không thích đọc sách mà.”
Nguyễn Linh Lung thở dài: “Nếu phải sống cả đời với hắn, ta sợ sẽ buồn đến sinh bệnh mất.”
Nguyễn Linh Lung rơi vào rối rắm, tuy dung mạo của hắn khiến người ta có chút động lòng, nhưng sau này không thể ra ngoài ăn chơi hưởng lạc, nàng liền cảm thấy cuộc hôn sự này không thành cũng chẳng sao.
“Linh Lung, ngươi phải nghĩ theo hướng tốt đẹp hơn chứ.”
Nguyễn Linh Lung lòng dạ rối bời, bịt tai lại.
“Sư Tu Minh, nếu ngươi còn nói tốt cho hắn nữa, ta sẽ cắt lưỡi ngươi.”
Sư Tu Minh quay người đi, bịt miệng lại: Nguyễn Linh Lung, chuyện độc ác như vậy mà cũng nghĩ ra được à.
Nguyễn Linh Lung chìa tay về phía hắn: "Trả lại bạc cho ta, chuyện này ta sẽ không truy cứu nữa."
Một bàn tay lạnh lẽo, thon dài đặt lên lòng bàn tay mềm mại của nàng. Nguyễn Linh Lung có chút mất kiên nhẫn.
“Ta bảo ngươi trả bạc lại cho ta, ngươi đưa tay cho ta làm... gì...”
Ánh mắt nàng từ từ di chuyển lên theo bộ quan bào màu đỏ, gương mặt tuấn tú với nụ cười khiêm tốn của Ôn Thiên Lâu hiện ra gần trong gang tấc.
Ôn Thiên Lâu mày mắt hơi cong, người tựa trăng sáng trên trời, trong trắng thoát tục, chiếu rọi vào trái tim nàng.
Hắn thuận thế đan mười ngón tay vào tay nàng, Nguyễn Linh Lung ngây người như phỗng.
Sư Tu Minh hỏi: “Linh Lung, ngươi nói gì vậy?”
Hắn ta quay đầu lại thấy hai người đang nắm tay nhau, liền vội vàng che mắt: “Ta đi, ta đi ngay đây.”
“Đợi đã.” Ôn Thiên Lâu gọi hắn ta lại.
“Ôn... Ôn huynh còn có chuyện gì chỉ giáo?”
Ôn Thiên Lâu lấy quả tú cầu giấu sau lưng ra lắc lắc.
“Những lời vừa rồi của ngài và Linh Lung, ta đã nghe không sót một chữ. Năm trăm lạng bạc nhớ gửi đến Ôn phủ, ta phải chắt chiu dành dụm để chuẩn bị cưới Đế Cơ, cũng đa tạ Sư công tử đã ném quả tú cầu cho ta, ta mới có thể kết được nhân duyên với Linh Lung."
Nguyễn Linh Lung nhìn vẻ mặt phức tạp của Sư Tu Minh, liền giãy giụa đứng dậy: “Sư Tu Minh, ngươi to gan thật, hóa ra là ngươi cấu kết với hắn để lừa tiền của ta.”
Sự ranh mãnh lóe lên trong mắt Ôn Thiên Lâu. Ở Đại Nghiệp có một người thú vị như Lạc Gia Đế Cơ bầu bạn, sau này cũng sẽ không quá nhàm chán.
“Ôn Thiên Lâu, ngươi đừng có nói bậy!” Sư Tu Minh vừa lăn vừa bò chạy lên con đường sỏi, chuyện này tuyệt đối không thể để Bệ hạ biết được.
“Tiền bạc lát nữa ta sẽ lập tức gửi đến phủ.”
“Đó là tiền của ta!”
Nguyễn Linh Lung đang định mắng Ôn Thiên Lâu, hắn đã đi trước một bước buông tay nàng ra, lùi lại một bước.
"Ôn Thiên Lâu, đây là hôn sự do Phụ hoàng ban, ngươi đừng hiểu lầm là ta có tình ý với ngươi."
Hắn chắp tay hành lễ, đã khác hẳn với hành vi lúc nãy: “Lạc Gia Đế Cơ tư chất tầm thường, nếu sau này gả cho ta, coi như là người trèo cao rồi.”
“Cái gì? Ta trèo cao ngươi?”
Nguyện ước cả đời của Ôn Thiên Lâu là tay nắm quyền cao, thân ở địa vị lớn, nay đột nhiên bị ban hôn, thực sự là ngoài ý muốn.
Hắn cũng không ngờ Bệ hạ sẽ gả Lạc Gia Đế Cơ cho mình: “Nếu Đế Cơ có thể chủ động từ hôn, người và ta cũng có thể sớm đường ai nấy đi.”
Nguyễn Linh Lung trời sinh tính phản nghịch, hắn đã xem thường mình như vậy, nàng càng muốn Ôn Thiên Lâu phải cúi đầu trước mình.
“Ôn Thiên Lâu, ngươi đã tự cao như vậy, vậy thì ta sẽ đặt cược với ngươi.”
Hắn chắp tay sau lưng, giấu quả tú cầu đi, bỗng nhiên có hứng thú, khẽ cúi người nhìn Nguyễn Linh Lung nhỏ bé.
“Cược gì?”
“Thời hạn một năm, ta cược rằng ngươi nhất định sẽ động lòng với ta.”
Ôn Thiên Lâu nghe vậy bật cười, tình yêu nam nữ đối với hắn mà nói, có cũng được, không có cũng chẳng sao, công danh lợi lộc mới là chí hướng mà hắn theo đuổi cả đời.
“Ôn mỗ khuyên Lạc Gia Đế Cơ một câu, đừng tự làm mình bị thương."
Hắn tung quả tú cầu từ sau lưng lên, vững vàng đón lấy vào lòng rồi cười nhạt rời đi.