Đêm Trung thu mười lăm tháng Tám, trong hoàng thành đèn l*иg giăng kết rực rỡ, đường phố ngõ hẻm người xe tấp nập. Trẻ con tay cầm pháo hoa đuổi nhau nô đùa qua đầu cầu. Trăng sáng treo cao, tròn như mâm bạc, bóng trăng soi trên mặt sông bị gió thổi gợn sóng.
Các triều thần mặc quan bào màu đỏ, từng tốp ba tốp năm tiến vào cung điện nguy nga lộng lẫy. Những hàng đèn l*иg được thắp sáng dọc theo tường, chiếu rọi khiến người ta không mở nổi mắt.
Giữa các bậc tài tuấn trẻ tuổi, chuyện được bàn luận nhiều nhất là hôn sự của Lạc Gia Đế Cơ. Trong cung đều đang đồn rằng, bệ hạ ưu ái ba vị tài tuấn trẻ tuổi đỗ đầu trong kỳ thi Đình năm nay hơn.
Chỉ là có vài lời bàn ra tán vào về vị Trạng nguyên lang. Tổ tiên vốn là thương gia giàu có nức tiếng một vùng, nhưng đến đời ông nội hắn, việc kinh doanh của gia đình lại bỏ bê không làm, cứ nhất quyết phải thi đỗ công danh để rạng danh tổ tông. Sau này không có người kinh doanh quản lý, lâu dần gia sản phá sản thành một gia đình sa sút. May mà tiền tài tiêu tán hết lại sinh ra được một vị Trạng nguyên.
Vị Trạng Nguyên này đâu cũng tốt, chỉ có điều gia cảnh bần hàn, hai bàn tay trắng. Lạc Gia Đế Cơ lại là tiểu phượng hoàng được nuôi trong l*иg son, bệ hạ có lẽ sẽ không gả Đế Cơ cho hắn.
Thái giám ngoài điện hô lớn: "Bệ hạ, Hoàng hậu giá đáo!"
Mọi người đứng dậy cúi đầu hành lễ. Nguyễn Tần Thiên nắm tay Hoàng hậu sóng vai bước đi, hai người bốn mắt nhìn nhau, mỉm cười gật đầu.
Ông đứng ở vị trí chủ tọa nhìn quanh một vòng, ngoại trừ các Hoàng tử không ở trong hoàng thành, những người con còn lại đều đã có mặt đông đủ, sao lại không thấy Nguyễn Linh Lung đâu?
Nguyễn Tần Thiên thầm nghĩ, có lẽ Linh Lung biết sắp phải chọn phò mã nên nhất thời ngượng ngùng, trốn đi rồi.
Trong lúc ông đang thắc mắc, Hoàng hậu Tả Khâu Nhã đã an tọa. Bà mỉm cười nhìn các triều thần, rồi lặng lẽ đưa tay kéo tay áo của Nguyễn Tần Thiên, thì thầm: “Bệ hạ mau an tọa đi! Linh Lung tuy nghịch ngợm nhưng vẫn biết chừng mực, lát nữa sẽ đến thôi.”
“Được, được, trẫm nghe lời Hoàng hậu.”
Ông ngồi xuống, cười cười vỗ nhẹ lên mu bàn tay Hoàng hậu, hai người vô cùng tình tứ.
Nguyễn Tần Thiên cất giọng sang sảng như chuông hồng, nghiêm túc nói: “Các ái khanh hãy bình thân! Hôm nay là Tết Trung thu, không cần câu nệ lễ tiết. Trẫm tại vị đã ba mươi năm, may mắn được các vị ái khanh hết lòng phò tá, lê dân Đại Nghiệp của chúng ta mới có thể an cư lạc nghiệp, ngày Trung thu được đoàn viên!”
Ông đứng dậy nâng chén bạc: “Nào, trẫm kính các khanh một chén.”
“Tạ bệ hạ!”
Trong tiếng ca múa, vũ nữ búi tóc kiểu phi thiên, thân hình nhẹ tựa chim én, làn khói trắng dưới chân lan tỏa, mọi người trong cơn mơ màng như thấy Hằng Nga ôm thỏ ngọc bay lên cung trăng.
Một dải lụa đỏ từ trên trời giáng xuống, một nữ tử mặc y phục dài đối khâm tay rộng màu trắng ánh trăng, cánh tay quấn dải lụa đỏ từ từ hạ xuống. Tay áo rộng xoay tròn, uyển chuyển phiêu diêu như chim hồng, những sợi chỉ bạc trên y phục lấp lánh theo ánh sáng, tấm voan mỏng che nửa khuôn mặt, đôi mắt trong như nước mùa thu.
Mọi người ngẩn ngơ nhìn nữ tử trên đài, quả thực là tuyệt sắc.
Nàng cầm dải lụa đỏ nhẹ nhàng nhảy một cái, đáp xuống trước mặt Bệ hạ và Hoàng hậu, nâng chén cất giọng trong trẻo: “Linh Lung kính Phụ hoàng, Mẫu hậu một chén.”
Nàng đưa tay gỡ khăn che mặt xuống.
“Lớn từng này rồi mà còn chơi trò trẻ con này với trẫm và Mẫu hậu của con.”
Nguyễn Tần Thiên miệng tuy chê bai nhưng vẫn cười uống cạn chén rượu.
Tả Khâu Nhã nhẹ nhàng chọc vào trán nàng: “Con bé tinh quái này, mau vào chỗ ngồi đi.”
“Vâng.”
Ngồi ở hàng sau, tân khoa Trạng Nguyên khẽ nhíu mày. Người mà hắn gặp ở hành lang treo hôm đó lại chính là nàng.
Trước đây thường nghe người khác nhắc đến Đế Cơ Đại Nghiệp Nguyễn Linh Lung có dung mạo bất phàm, nay tận mắt chứng kiến quả nhiên như lời đồn, dung mạo diễm lệ, chỉ là tính cách quá mức phóng khoáng.
“Các vị ái khanh chắc hẳn đã biết, hôm nay trẫm muốn nhân yến tiệc này để chọn phò mã cho Lạc Gia Đế Cơ. Trẫm đã để ý đến ba vị tiến sĩ đứng đầu kỳ thi Đình từ lâu, người này chính là...”
Nguyễn Linh Lung đột nhiên đứng dậy, vội vàng nói: “Phụ hoàng, đã là chọn phò mã cho Linh Lung thì phải chọn người Linh Lung vừa ý chứ ạ. Huống hồ, nam nhi Đại Nghiệp ai cũng là anh tài. Phụ hoàng, Linh Lung muốn ném tú cầu chọn phò mã một lần.”
Nàng ra hiệu cho Mộ Tuyết ở trong góc, lập tức cho cung nữ bưng khay đỏ đựng tú cầu lên.
Tú cầu đỏ thắm mười tám góc có treo chuông vàng, lại được đính thêm hoa lưu ly, tay nghề của xưởng chế tác quả thực tinh xảo.
Hoàng hậu bất đắc dĩ khẽ lắc đầu, tâm kế của con bé chỉ nhỏ như con chim sẻ, sao đấu lại Phụ hoàng nó được.
Ông hai tay chống lên bàn dài: “Cũng được, vậy thì cứ theo ý của Lạc Gia Đế Cơ.”