Chương 37

Ôn Thiên Lâu khẽ sững người, trong truyện không phải các nữ tử đều thích nụ hôn của người trong lòng sao?

Sau đó, hắn cười đứng dậy cầm lấy con dao găm trên giá gỗ, đưa phần chuôi dao vào tay nàng. Trong lúc Nguyễn Linh Lung còn đang không hiểu, hắn đột nhiên đưa tay ra ôm eo, kéo người vào lòng mình.

Ôn Thiên Lâu nắm lấy bàn tay đang cầm dao găm của nàng. Nguyễn Linh Lung nhanh tay nhanh mắt thu lại lực đạo, con dao găm suýt chút nữa đã đâm vào tim hắn. Bốn mắt nhìn nhau, sau một hồi kinh hãi nàng mới định thần lại.

Nguyễn Linh Lung giãy ra khỏi lòng hắn, tức giận nói: “Ngươi làm cái gì vậy?”

Ánh mắt đong đầy tình cảm của Ôn Thiên Lâu chuyển thành thất vọng: “Ta thích nàng, nàng lại không tin ta.” Hắn thấp giọng nói: “Chỉ có cách này mới có thể thể hiện tấm chân tình của ta đối với Đế Cơ.”

Nàng đặt mạnh con dao găm xuống bàn: “Nếu ngươi còn gây sự vô lý nữa, thì đừng hòng gặp lại ta...”

Ôn Thiên Lâu từ sau lưng đưa tay ra ôm lấy eo nàng, cằm nhẹ nhàng tựa lên vai nàng, khẽ nói: “Là ta sai rồi, nhưng nàng đừng giận nữa. Nếu vì ta mà làm tổn hại thân thể, thật sự không đáng.”

Nguyễn Linh Lung cuối cùng cũng mềm lòng: “Thôi được, ta tha cho ngươi lần này.”

Ôn Thiên Lâu khẽ cười một tiếng: “Vậy vi thần tạ ơn Đế Cơ không trách phạt.” Vẻ âm u trong mắt hắn thoáng qua rồi lại chìm vào trong lòng.

Ngoài phòng vọng lại tiếng bước chân nhẹ nhàng, Ôn Uyển bưng khay trà, như không biết có ai, đi vào trong thư phòng.

Một bát canh ngọt bốc lên làn khói trắng nghi ngút. Nàng ta thấy Ôn Thiên Lâu đang ôm Đế Cơ, lập tức hoảng hốt lui ra sau tấm bình phong.

“Nô gia thất lễ rồi.”

Nguyễn Linh Lung cũng không trách tội nàng ta, chỉ nghiến răng nghiến lợi nói với người sau lưng: “Ôn Thiên Lâu, xem ra tiểu mỹ nhân chăm sóc ngươi rất tốt nhỉ!”

Ôn Thiên Lâu nghe giọng điệu của nàng có vẻ ghen tuông, liền bảo Ôn Uyển lui ra ngoài thư phòng đợi.

“Cái này còn phải cảm ơn Linh Lung, đã cho nàng ấy ở lại Ôn phủ, ta đều là nhờ phúc của nàng cả.”

Trong lòng Nguyễn Linh Lung tuy không thoải mái, nhưng nghĩ lại Ôn Uyển một nữ tử yếu đuối, mạo hiểm đắc tội với Nhữ Nam Vương để làm chứng cho Ôn Thiên Lâu, dũng khí này cũng thật đáng quý.

Nàng thân là Đế Cơ, lẽ ra nên độ lượng, không nên tiếp tục gây khó dễ cho nàng ta nữa.

Thấy trời cũng đã muộn, Nguyễn Linh Lung cảm thấy nên về cung. Ôn Uyển chân tay lanh lẹ, không giống như quản gia già nua, liền đi trước dẫn đường đưa người đến tiền sảnh.

Lúc Ôn Uyển cúi đầu hành lễ, nàng ta đột nhiên nhìn thấy chiếc túi thơm bên hông Nguyễn Linh Lung. Thấy Lạc Gia Đế Cơ gần gũi dễ gần, nàng ta lấy hết can đảm nói: “Đế Cơ, chiếc túi thơm này hình như là của nô gia đánh rơi, không biết có thể lấy xuống cho nô gia xem một chút được không ạ?”

Nguyễn Linh Lung vô cùng không hiểu, túi thơm rõ ràng là do nàng tặng cho Ôn Thiên Lâu, sao lại trở thành đồ của Ôn Uyển? Nàng ngược lại muốn xem Ôn Uyển sẽ nói gì.

“Túi thơm này là ta nhặt được ở ngoài cổng cung.”

Ôn Uyển hai tay nhận lấy, nét mặt vui mừng khôn xiết: “Đúng là của nô gia đánh rơi không sai. Ôn đại nhân ngày thường hay cầm trong tay mân mê, chỉ tiếc là đường thêu chiếc chuông quá vụng về, nô gia đã xin về định thêu lại...”

Nguyễn Linh Lung nghe vậy liền cười khẩy một tiếng: “Vụng về? Là Ôn Thiên Lâu nói? Hay là ngươi tự nghĩ vậy?”

Ôn Uyển thấy sắc mặt Lạc Gia Đế Cơ không vui, sợ hãi quỳ xuống đất không biết phải làm sao.

Mộ Tuyết biết Đế Cơ lòng dạ rộng rãi, không muốn so đo với loại người này, nhưng nàng ấy không chịu được cơn tức này, đang định giơ tay lên tát.

Ôn Thiên Lâu vội đến đưa ngọc ấm, vừa hay thấy Mộ Tuyết ỷ thế hϊếp người: “Dừng tay!”

Trong mắt Ôn Uyển ngấn lệ, dáng vẻ tựa như đóa hoa quỳnh, khắp nơi đều toát lên vẻ đáng thương. Hắn đỡ nàng ta từ dưới đất dậy, Ôn Uyển rụt rè gọi một tiếng: “Ôn đại nhân”.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc túi thơm, hắn liền biết tại sao Nguyễn Linh Lung lại nổi trận lôi đình. Hắn bênh vực cho Ôn Uyển: “Túi thơm là ta đưa cho nàng ấy...”

Nguyễn Linh Lung như có xương mắc trong cổ họng, tất cả lời nói lại nuốt vào trong bụng.

Chiếc túi thơm là do nàng từng mũi kim thêu nên, để thêu được chiếc chuông vàng nhỏ, nàng không biết đã phải tháo chỉ bao nhiêu lần, lại bị đâm vào đầu ngón tay bao nhiêu lượt, cuối cùng lại nhận được một câu “vụng về” từ miệng người khác.

“Mộ Tuyết, chúng ta đi...”

Mộ Tuyết rất qua loa hành lễ, bực bội lườm Ôn Uyển một cái.

Đợi người đi xa, đôi mày lá liễu của Ôn Uyển khẽ nhíu lại, lo lắng nói: “Đế Cơ, hình như không thích nô gia...”

“Ngươi đừng nghĩ nhiều.”

Nguyễn Linh Lung quay đầu lại, bóng dáng hai người họ đứng sát nhau, bốn mắt nhìn nhau, đúng là xứng đôi.

Nguyễn Linh Lung tức giận đùng đùng trở về cung Phúc Mãn, đá văng chiếc giày, ngửa người ra sau ngã xuống giường, đưa tay kéo chăn quấn mình lại như một con nhộng, tự dằn vặt bản thân.

Thời Lan bước tới, cung kính nói: “Đế Cơ, Văn Huệ Đế Cơ đến ạ.”

“Tam tỷ?”

Nàng vực dậy tinh thần ngồi dậy, đưa tay sửa lại búi tóc, soi gương, chắc chắn không ai nhận ra búi tóc mình hơi rối mới chịu cho người vào.

“Mau mời Đế Cơ vào.”

“Vâng.”

Nguyễn Quỳnh Hoa hai tay bắt chéo, ngón tay tạo hình hoa lan đoan trang đặt trước bụng, một bộ cung trang màu tím nhạt càng tôn lên vẻ dịu dàng, hiền thục của nàng ấy.

Nàng ấy chỉ cần một ánh mắt đã nhìn ra muội muội có tâm sự.

Nguyễn Linh Lung hễ gặp chuyện không vui là sẽ chui vào trong chăn, tự mình hờn dỗi.

Đã là một cô nương lớn rồi mà tính tình vẫn như hồi nhỏ, chẳng thay đổi chút nào.

Nguyễn Quỳnh Hoa xin Thời Lan chiếc lược, ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Linh Lung chải mái tóc dài cho nàng.

“Đang là mùa ăn măng đông, tỷ phu của muội cho người mang về nhà một ít măng đông. Tỷ nghĩ nhân lúc còn tươi mang một ít vào cung cho các muội nếm thử. Vừa mới đến đã thấy muội gặp chuyện không vui, có phải ai làm muội không hài lòng không?"

Nguyễn Quỳnh Hoa từng chút một chải tóc cho nàng, mái tóc đen mượt lướt qua kẽ lược.

“Còn có thể là ai nữa...” Tâm trạng nàng vô cùng sa sút: "Tam tỷ, tỷ chắc cũng biết vị ca nương làm chứng cho Ôn Thiên Lâu, nàng ta đã dọn vào Ôn phủ, còn quản cả việc nhà của Ôn phủ.”

Tay chải tóc của Nguyễn Quỳnh Hoa khựng lại, ánh mắt hơi trầm xuống: “Chuyện này ta có nghe qua một chút, chẳng qua chỉ là một ca nương mà thôi.”

Giọng nàng ấy có chút nghiêm nghị: “Nàng ta xuất thân thấp hèn, chưa từng học qua đạo quản gia, sao có thể làm chủ Ôn phủ được.”

Nguyễn Linh Lung trước đó cũng cảm thấy Ôn Uyển có ơn cứu mạng với Ôn Thiên Lâu, nói cho cùng cũng chỉ là thêm một đôi đũa.

Nhưng nàng còn chưa gả vào Ôn gia, cũng không thể quản nhiều như vậy.

Ôn Uyển kia đã cầm chìa khóa quản gia, nếu sau này nàng vào Ôn gia, quản việc còn không bằng Ôn Uyển, mặt mũi của nàng cũng không biết để đâu.

Nguyễn Linh Lung vô cùng rối rắm, cũng thật bất lực.

“Nhưng... sự thật chính là như vậy, Ôn gia bây giờ đều do nàng ta quản lý.”

Nguyễn Quỳnh Hoa cảm khái: “Muội đấy! Cả kinh thành đều nói muội lợi hại lắm, cuối cùng lại là một con mèo bệnh ngay cả chút uy phong cũng không biết thể hiện.” Nàng ấy lắc đầu: “Nói cho cùng, Ôn Thiên Lâu đó căn bản không thích muội.”