Chương 35

Nếu may mắn hơn một chút, mùa đông năm nay có thể thấy hoa nở.

Hắn vừa về thư phòng, quản gia đã vội vàng chạy đến: “Đại nhân, Lạc Gia Đế Cơ đến thăm.”

Ôn Thiên Lâu nghe vậy liền cười: “Bảo Lạc Gia Đế Cơ đợi ta một lát, ta thu dọn một chút rồi sẽ qua.”

“Vâng.”

Nguyễn Linh Lung hôm nay mặc một bộ cung trang màu hồng nhạt, đầu cài trâm ngọc hoa nhài, dung nhan kiều diễm, ai nhìn thấy cũng không thể rời mắt. Nàng đưa tay sờ lên cây trâm, khẽ nói với Mộ Tuyết: “Búi tóc của ta có bị lỏng không?”

Nàng nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng anh lạc trước ngực: “Cái này có ngay ngắn không?”

“Đế Cơ, mọi thứ đều ổn, người cứ yên tâm đi ạ!”

Nguyễn Linh Lung đã lâu không gặp hắn, trong lòng không khỏi có chút căng thẳng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cuối hành lang, cách một bức tường, cũng không biết hắn có nhìn thấy dáng vẻ của nàng qua cửa sổ không.

Quản gia bước nhanh đi trước, bóng dáng Ôn Thiên Lâu xuất hiện sau lưng ông ta.

Dáng người hắn vốn đã cao ráo, chiếc trường bào màu xanh bảo lam càng làm tôn lên vẻ đẹp đó. Trên vai và cổ áo có thêm một vòng cổ lông màu xanh mực, càng làm cho hắn thêm thanh lãnh như tiên, người càng thêm anh tuấn, lạnh lùng.

Nguyễn Linh Lung đầy ý cười đứng dậy đón tiếp nhưng khi nhìn thấy bóng hình xinh đẹp phía sau hắn, nụ cười đột nhiên cứng lại.

Ôn Thiên Lâu dẫn người vào tiền sảnh, nhẹ giọng nói: “Bây giờ trời lạnh, sao người không mặc thêm vài lớp áo, mau vào chỗ ngồi đi.” Hắn làm một động tác mời.

Ánh mắt của Nguyễn Linh Lung dừng lại trên người nữ nhân ôm đàn tỳ bà, mãi không thể dời đi. Mùi hương trên người nàng ta nồng nặc, vô cùng quyến rũ.

Nguyễn Linh Lung thường hay trà trộn vào chốn phố phường, tự nhiên biết loại son phấn có mùi hương nồng đậm này, chỉ có những nữ nhân trong chốn phong trần mới dùng.

Nàng nén lại tất cả lửa giận, giả vờ trấn tĩnh, chỉ vào nữ nhân kia chất vấn: “Ôn Thiên Lâu, nàng ta là ai?”

Ôn Thiên Lâu không có họ hàng thân thích xa gần, cũng chưa từng nghe nói có muội muội nào.

Nhưng tại sao trang phục trên người họ lại tương tự như vậy, Nguyễn Linh Lung nhất thời không nói nên lời.

Nữ tử kia có chút rụt rè, khẽ cúi đầu, cố nép mình sau lưng Ôn Thiên Lâu. Hắn bước sang một bên, cười nhắc nhở nàng ta: “Đây là Lạc Gia Đế Cơ, còn không mau hành lễ.”

Nàng ta ôm đàn tỳ bà, cẩn trọng ngẩng đầu lên, tiến lên vài bước rồi cúi người hành lễ.

“Nô gia Ôn Uyển bái kiến Lạc Gia Đế Cơ.”

Ôn Uyển da trắng như ngọc, mặt như hoa đào, khuôn mặt chỉ nhỏ bằng bàn tay rụt vào trong chiếc cổ áo lông xù, giọng nói uyển chuyển dễ nghe, ngón tay ngọc thon dài khẽ đặt trên dây đàn.

Đúng là người như tên, một nữ tử Ôn Uyển dịu dàng, động lòng người.

Trong l*иg ngực Nguyễn Linh Lung nén một cục tức, nàng hùng hổ kéo Ôn Thiên Lâu sang một bên: “Tại sao nàng ta lại ở đây?”

“Nàng là một ca nương chơi đàn tỳ bà ở Yên Ba Lâu, ta thấy đáng thương nên đã đưa về phủ.” Một câu nói nhẹ như mây bay của Ôn Thiên Lâu đã hoàn toàn đốt cháy ngũ tạng lục phủ của Nguyễn Linh Lung.

Bàn tay nàng giơ cao lên nhưng lại nhẹ nhàng hạ xuống. Trong mắt Nguyễn Linh Lung không dung được một hạt cát, nhưng cũng không nỡ đánh Ôn Thiên Lâu, người đã phải chịu gió lạnh trong ngục tù, nàng đỏ hoe mắt: “Ngươi tốt nhất hãy cho ta một lời giải thích.”

Ôn Uyển thấy hai người có vẻ sắp cãi nhau, nàng ta khẽ nhíu mày. Mộ Tuyết bên cạnh thì khí thế bức người, nhìn chằm chằm vào từng hành động của nàng ta.

Tiếng cười nhạt của Ôn Thiên Lâu nghe vào tai Nguyễn Linh Lung vô cùng chói tai, dường như có vài phần chế giễu. Hắn quay lưng về phía những người khác, nghiêm túc giải thích: “Linh Lung, nàng ấy đã mạo hiểm đắc tội với Nhữ Nam Vương để làm chứng cho ta.”

Đêm Nguyễn Ngọc Thành bị ám sát, hắn đang bao một phòng riêng để nghe Ôn Uyển đàn hát. Tú bà của Yên Ba Lâu sợ rước họa vào thân nên không cho nàng ta ra làm chứng.

Ôn Uyển đã lén lút chạy trốn tìm đến Ôn phủ, nhờ quản gia đưa mình đến cổng cung đánh trống đăng văn. Bàn tay ngọc ngà chơi đàn tỳ bà đã phải chịu tra tấn kẹp ngón tay mới được gặp Bệ hạ. Vì bằng chứng không đủ, Bệ hạ mới chịu thả hắn ra.

Nguyễn Linh Lung như có xương mắc trong cổ họng, nàng nhìn kỹ ngón tay của Ôn Uyển, quả thực có hơi xanh tím.

“Tay của ngươi đỡ hơn chưa?”

Ôn Uyển gật đầu đáp: “Thuốc mỡ mà Ôn đại nhân ban cho nô gia rất hiệu nghiệm, đã không còn gì đáng ngại nữa.”

Nguyễn Linh Lung cụp mi mắt, bất đắc dĩ cười khổ, thuốc mỡ Ngũ Hoa Ngọc của nàng có kỳ hiệu hoạt huyết tan máu bầm, giảm đau, Ôn Thiên Lâu chắc là đã đưa hết cho Ôn Uyển dùng rồi!

“Đúng là một ân tình lớn thật.” Nàng nghĩ lại: “Hay là để Ôn Uyển cô nương theo ta vào cung, ta sẽ tìm cho ngươi một nơi an thân lập mệnh.”

Ôn Uyển đang định bước ra tạ ơn thì Ôn Thiên Lâu đã đưa tay ra, chặn người lại sau lưng mình.

“Không cần làm phiền Linh Lung, nàng ấy cũng không ăn được bao nhiêu, Ôn phủ không thiếu một đôi đũa này.”

Nguyễn Linh Lung tức đến mức ho sặc sụa, đặt mạnh một lọ sứ nhỏ màu trắng hồng lên bàn: “Mộ Tuyết, chúng ta đi!”

“Vâng, Đế Cơ.”

Ôn Uyển lại khuỵu gối hành lễ, dáng vẻ vạn phần yêu kiều khiến người ta phải xót thương. Đến cả Nguyễn Linh Lung cũng tự thấy mình không có được nét quyến rũ động lòng người như vậy.

Ôn Thiên Lâu tuy cười với nàng, nhưng Nguyễn Linh Lung cảm nhận được nụ cười của hắn chẳng qua chỉ là vì phép lịch sự mà thôi.

Ôn Uyển đứng sau lưng hắn, lo lắng hỏi: “Lạc Gia Đế Cơ... có phải đã tức giận rồi không?”

“Hừ!” Ôn Thiên Lâu nhìn chằm chằm vào bóng lưng rời đi của Nguyễn Linh Lung, khinh miệt cười một tiếng: "Giận ư? Chuyện của nàng ta, quan tâm làm gì?"

Sau đó, hắn bảo quản gia lấy chìa khóa kho bạc ra, giao vào tay Ôn Uyển, căn dặn: "Ngươi theo quản gia học cho kỹ cách quản lý sổ sách. Sau này, mọi việc trong nhà sẽ do ngươi quán xuyến."

Ôn Uyển đặt ngang cây đàn tỳ bà lên bàn, đưa hai tay ra cẩn thận nhận lấy chìa khóa: “Vâng.”

Ôn Thiên Lâu nhìn những món đồ bổ mà Nguyễn Linh Lung mang đến trên bàn, cũng ban thưởng hết cho Ôn Uyển.

Lúc Nguyễn Linh Lung quay đầu lại, nàng thấy từ xa nữ tử kia đang cúi đầu ngoan ngoãn đứng bên cạnh hắn, gương mặt ngập tràn ý cười, hai người trông vô cùng xứng đôi.

Nàng cảm thấy mình như một con rùa rụt cổ vào trong mai. Nguyễn Linh Lung còn thấy trên cổ tay hai người họ còn đeo vòng chuỗi hạt đỏ giống hệt nhau. Có lẽ... hắn đã thay lòng rồi!

Nguyễn Linh Lung uể oải nằm trên giường, từng chút một vuốt ve con mèo Đại Quất đang nằm trên người mình, thở dài thườn thượt.

Nàng trách cơ thể mình không có chí khí, đêm đầu tiên ở cung Khang Ninh đã ngã bệnh, không kịp thời tìm cách cứu hắn ra ngoài. Nàng trằn trọc trên giường, vẫn không nhịn được mà bực bội.

Dưới cửa sổ bên hông tường, đột nhiên vọng lại tiếng chim hót. Nguyễn Linh Lung vực dậy tinh thần, đẩy cửa sổ ra.

Sư Tu Minh đột nhiên từ sau lưng lấy ra một con hổ vải: “Gào! Ta là sơn đại vương, ta muốn ăn thịt nữ tử đẹp nhất thế gian này!”

Hắn ta cầm con hổ vải huơ qua huơ lại trước mắt Nguyễn Linh Lung. Nàng cười đến nghiêng ngả, nhận lấy con hổ nhỏ từ tay hắn ta.