Chương 33

Ôn Thiên Lâu nở một nụ cười ác ý, cao cao nâng đĩa bánh hoa quế lên, nhẹ nhàng buông ngón tay cái ra, mặc cho chiếc đĩa nghiêng đi, rơi xuống đống cỏ, thu hút lũ chuột đến chia nhau ăn.

Nguyễn Linh Lung sợ hãi hét lên rồi lùi lại mấy bước, khi hoàn hồn thì trên mặt đã vương đầy nước mắt.

Nàng cũng không biết, chỉ một đêm không gặp, tại sao Ôn Thiên Lâu lại biến thành một người khác.

Lần đầu gặp, Nguyễn Linh Lung chỉ cảm thấy hắn ngạo mạn vô lễ, hắn chưa bao giờ cung kính gọi nàng một tiếng “Lạc Gia Đế Cơ” như những người khác. Nhưng bây giờ, nàng lại cảm thấy tiếng gọi này, sao mà xa lạ đến thế.

Mộ Tuyết tiến lên dọn dẹp đĩa vỡ, Thời Lan nhặt những miếng bánh hoa quế bị rơi vãi.

Ôn Thiên Lâu đứng dậy cung kính chắp tay hành lễ, mời người ra khỏi nhà lao: “Đế Cơ thân phận tôn quý, thứ cho thần không dám trèo cao. Xin Lạc Gia Đế Cơ đừng đến nơi bẩn thỉu này nữa, kẻo tự hạ thấp thân phận của mình.”

Nguyễn Linh Lung lau nước mắt chạy ra ngoài. Đây là lần đầu tiên Mộ Tuyết thấy có người bắt nạt Đế Cơ đến phát khóc, Ôn Thiên Lâu xem như đã mở ra một tiền lệ.

Trong cung Phúc Mãn yên tĩnh, ngoài cửa vẫn còn loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc của nàng.

Mộ Tuyết đang định lên tiếng thì Chiêu Dương Đế Cơ đã đưa tay lên làm động tác suỵt, nhẹ nhàng bước vào trong điện. Nguyễn Linh Lung đang nằm bò trên giường, thút thít khóc.

Chiêu Dương Đế Cơ ngồi xuống bên cạnh nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng Nguyễn Linh Lung, khẽ dỗ dành: “Ai da, đây là cô bé mít ướt nhà ai thế này?”

Nguyễn Linh Lung ngẩng đầu, mắt sưng húp như hai quả hạch đào, đứng dậy nhào vào lòng tỷ ấy, ấm ức nói: “Đại tỷ, chuyện tình cảm tại sao lại khó khăn đến vậy? Muội không muốn thích hắn nữa.”

Chiêu Dương Đế Cơ nắm lấy tay nàng, thuận thế nói: “Hay là nghe lời Đại tỷ, lúc này muội đi tìm Hoàng tổ mẫu khóc lóc, biết đâu bà có thể hủy bỏ mối hôn sự này.”

Nàng ấy đưa tay lau nước mắt trên mặt Nguyễn Linh Lung: “Nam nhi tốt của Đại Nghiệp chúng ta nhiều như vậy, muội tuổi còn nhỏ, cùng lắm thì chọn một người khác là được."

Nguyễn Linh Lung ngồi thẳng người dậy, dùng mu bàn tay lau nước mắt một cách bừa bãi. Nhưng hai tháng bên nhau, nếu thật sự phải hủy bỏ hôn ước, nàng vẫn không nỡ xa Ôn Thiên Lâu.

“Không được, Ôn Thiên Lâu có muốn treo cổ, cũng chỉ có thể treo cổ trên cái cây của muội đây. Hắn làm muội buồn, muội tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.”

Nguyễn Linh Lung suy nghĩ một hồi.

Ôn Thiên Lâu chắc hẳn cảm thấy với tính cách của Nhữ Nam Vương, dù người không phải do hắn gϊếŧ, ông ta cũng sẽ cắn chặt không buông. Hắn sợ vụ án này liên lụy đến nàng nên mới cố ý muốn vạch rõ ranh giới.

“Muội có thể vực dậy tinh thần, ta cũng yên tâm rồi.” Chiêu Dương Đế Cơ đến thăm Nguyễn Linh Lung, còn mang theo rất nhiều đồ ăn vặt ngoài cung.

Người muội muội này của nàng ấy tuy ngây thơ nhưng lại thiếu chút tâm kế.

Nghe nói hôm qua Nguyễn Linh Lung muốn thay người chịu tội, nàng cũng không nghĩ đến hậu quả. Một Đế Cơ đường đường bị phế làm thường dân, ăn mặc chi dùng ngày thường chắc chắn không thể so với trong cung.

Người ta thường nói, từ giản dị đến xa hoa thì dễ, từ xa hoa trở về giản dị mới khó.

Nguyễn Linh Lung mượn cớ gửi đồ nội thất cho Ôn Thiên Lâu, đã thay người ta nghĩ sẵn đường lui, sợ mình không làm Đế Cơ nữa, sau này Ôn Thiên Lâu không còn chỗ dựa cuộc sống sẽ khó khăn nên mới vội vàng chọn lựa đồ trong bảo khố mang đến tận nhà.

Có những món đồ trông không bắt mắt, nhưng giá trị không hề nhỏ.

Nguyễn Linh Lung càng nghĩ càng thấy không đúng: “Đại tỷ, chuyện này muội vẫn cảm thấy có điểm đáng ngờ, dường như là nhắm thẳng vào Ôn Thiên Lâu, muội phải điều tra cho kỹ.”

Đến chiều tối mưa thu mới tạnh, hoàng hôn buông xuống, khắp nơi trong cung đã thắp đèn l*иg.

Nguyễn Linh Lung cho người cuộn một chiếc chăn nệm, bảo Mộ Tuyết ôm theo mình cùng đến địa lao.

Hai bên địa lao, thỉnh thoảng có những bàn tay đột nhiên thò ra, đều bị thị vệ bên cạnh Nguyễn Linh Lung đánh bật lại.

"Lạc Gia Đế Cơ, người lại đến đây làm gì?" Ôn Thiên Lâu cố tình thổi tắt ngọn đèn trong phòng giam của mình, phòng giam lập tức chìm vào bóng tối.

Nguyễn Linh Lung đứng cách song sắt, nàng miễn cưỡng có thể nhìn thấy bóng dáng hắn đang ẩn mình trong góc tối.

Nguyễn Linh Lung giọng hờn dỗi: “Ôn đại nhân thân thể yếu ớt, đừng để bị cảm lạnh mà chết bệnh trong ngục. Hôn ước còn chưa hủy bỏ, ngươi mà chết sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của bổn Đế Cơ.”

“Hừ!” Ôn Thiên Lâu thấp giọng cười một tiếng, nàng đến để xem trò cười của hắn đây mà.

“Lạc Gia Đế Cơ yên tâm, thần nhất định sẽ không chết một cách không minh bạch ở đây đâu.”

Nguyễn Linh Lung thấy hắn dầu muối không ăn, liền cho người mở cửa lao, ném chăn bông vào trong, Mộ Tuyết đặt hộp thức ăn vào bên trong.

“Lời đã nói đến đây, ngươi còn không biết điều nữa thì cũng đừng trách bổn Đế Cơ vô tình.” Nàng tức giận quay người rời đi, chưa đi được bao xa đã vội vàng nói với Mộ Tuyết: “Vừa rồi ta nói có hơi nặng lời quá không?”

Mộ Tuyết gật đầu nói: “Đế Cơ người đừng nghĩ nhiều.”

Lời nói nghẹn trong lòng, rõ ràng là do Ôn đại nhân đó không nói lý lẽ, Đế Cơ tốt bụng mang đồ giữ ấm đến, hắn chẳng qua là ỷ vào việc Đế Cơ yêu thích hắn nên mới nói năng quái gở, cố ý chọc tức Đế Cơ.

Nếu Đế Cơ chọn lại phò mã tương lai, Mộ Tuyết vẫn hy vọng Sư Tu Minh có thể cưới Đế Cơ hơn.

Liên tiếp mấy ngày, Nguyễn Linh Lung nhờ vào mối quan hệ của mình đi khắp nơi hỏi thăm tiến triển của vụ án, tìm kiếm manh mối. Nghe nói là phải làm chứng cho một kẻ cùng hung cực ác, ai nấy đều xua tay từ chối.

Đi đến trước cửa phủ Nhữ Nam Vương, cờ tang trắng treo cao, người người mặc áo tang. Nguyễn Linh Lung muốn vào viếng nhưng lại bị quản gia của vương phủ chặn ngoài cửa.

“Xin Đế Cơ dừng bước, đừng làm khó tiểu nhân nữa. Vương gia đau lòng vì mất đi ái tử, gần đây đóng cửa không tiếp khách.” Quản gia chắp tay hành lễ.

“Nếu đã vậy, bổn Đế Cơ sẽ không làm phiền nữa.”

Sư Tu Minh đứng ở một góc thấy Nguyễn Linh Lung, đợi nàng rời khỏi cửa vương phủ liền gọi người đến một góc khuất. Hắn ta từ trong lòng lấy ra một xấp giấy.

“Ta nhờ quan hệ sao chép một bản kết quả khám nghiệm tử thi của Nguyễn Ngọc Thành từ Đại Lý Tự. Hắn bị cắt cổ mà chết, một chiêu đoạt mạng.”

Ôn Thiên Lâu đã bị giam trong ngục mấy ngày, phụ hoàng của nàng dường như cố ý trì hoãn vụ án, mãi không thẩm tra, trong triều đình đã có nhiều lời dị nghị.

Tôn Hằng ba lần bảy lượt đến tìm hắn, chỉ muốn biết lúc xảy ra chuyện, hắn đang ở đâu nhưng hắn nhất quyết không chịu mở miệng.

Trong kinh thành, Nguyễn Ngọc Thành đã bắt nạt không ít người, ai ai cũng mong tên tai họa này chết đi, không biết bao nhiêu người đang âm thầm vui mừng.

Nguyễn Linh Lung gấp tờ giấy lại, cất vào trong tay áo: “Thôi bỏ đi, nếu thật sự không thể rửa sạch oan khuất, ta sẽ tìm người cướp ngục.”

Sư Tu Minh thấp giọng kinh ngạc: “Linh Lung, ngươi điên rồi sao? Nơi đó là nơi nghiêm ngặt nhất trong hoàng cung, nếu ngươi bị phát hiện, Bệ hạ sao có thể tha cho ngươi?”