Chương 32

...

Cơn mưa cuối thu thấm đẫm một luồng khí lạnh, buốt tận xương tủy.

Trong cung Phúc Mãn đã sớm đốt lửa than, Mộ Tuyết lại sai cung nữ treo những tấm rèm dày lên cửa điện, nàng ấy sắp xếp mọi thứ vô cùng ngăn nắp.

Nguyễn Linh Lung một mình ngồi trước nồi lẩu đồng, trong chiếc chén ngọc bên cạnh rót đầy rượu hoa quả màu hồng, nàng cúi đầu ngửi hương thơm: “Lại là rượu nho à?”

Nàng vui mừng nhìn về phía Mộ Tuyết: “Rượu này các cung đều được phát theo lệ, phần của ta đã sớm uống hết rồi, ngươi lấy cái này từ đâu ra vậy?”

Mộ Tuyết quỳ ngồi trên ghế đẩu, dùng đũa gắp thịt cừu trong đĩa sứ trắng nhúng vào nồi lẩu: “Đế Cơ, chưởng sự của Thiếu phủ nói, Gia Ninh Đế Cơ đang mang thai không uống được rượu, người đã đặc biệt giữ lại phần của mình cho người ạ.”

Nguyễn Linh Lung nhớ lại chuyện Nhị tỷ đã nói với mình, về vị trí Tiết độ sứ của Bình Dương châu. Gần đây nghe nói hình như phụ hoàng đã có người chọn, có lẽ không quá mười ngày nữa sẽ phái người đến Bình Dương châu.

“Mộ Tuyết, ngày mai ngươi cho người đi dò la xem, tỷ ấy ở phủ tướng quân sống có thoải mái không.” Nguyễn Linh Lung vừa nghĩ đến tỷ ấy là lại mất hết khẩu vị.

Mộ Tuyết thấy vậy, khuyên nhủ: “Đế Cơ, đây là đồ ngon mà Mộ Tuyết đã tìm được từ Ngự thiện phòng đó ạ, người đừng phụ lòng mỹ vị này.”

Nguyễn Linh Lung cho các cung nữ trong điện lui ra thiên điện đợi, chỉ để lại một đôi bát đũa cho Mộ Tuyết rồi gắp một đũa thịt cừu lớn từ trong nồi lẩu, đặt vào bát của Mộ Tuyết.

Mộ Tuyết ngồi nghiêng người trên ghế đẩu, nở một nụ cười ngây ngô: “Tạ Đế Cơ.”

“Mộ Tuyết, ngươi khách sáo với ta làm gì? Chúng ta cùng nhau lớn lên, có đồ ăn ngon ta nhất định sẽ chia cho ngươi một phần.”

Hai chủ tớ ngồi quây quần bên nồi lẩu nóng hổi ăn rất lâu, thức ăn còn lại trong nồi gần như đều vào hết bụng của Mộ Tuyết.

Đến nửa đêm, Nguyễn Linh Lung đột nhiên giật mình tỉnh giấc. Tiếng mưa ngoài phòng trong đêm yên tĩnh càng thêm vang dội, khiến lòng nàng bỗng phiền muộn.

Nàng trở mình, đưa tay sờ con mèo Đại Quất bên cạnh gối, nó phát ra tiếng gừ gừ, Nguyễn Linh Lung mới cảm thấy cung điện rộng lớn này không còn quá tĩnh lặng nữa.

Ngọn lửa nhỏ như hạt đậu trên giá nến đầu giường khẽ lay động.

“Người đâu!”

Đêm nay đến lượt Thời Lan trực, nàng ấy vội vàng bước ra từ sau bình phong, cúi người hành lễ: “Đế Cơ.”

Nàng đứng dậy ôm con Đại Quất vào lòng: “Ngươi thắp hết đèn lên đi! Trong điện này tối quá, ta nhìn không thoải mái.”

“Vâng.” Thời Lan do dự nói: “Đế Cơ có cần gọi thái y không ạ?”

“Không cần đâu.”

Nàng chỉ cảm thấy trong lòng có chút hoảng hốt, cứ mơ mơ màng màng như vậy cho đến khi trời sáng.

Lần bất an như vậy trước đây là khi thái tử ca ca của nàng thay phụ hoàng đi tuần du phía nam, đến nơi bị lụt lội rồi mất tin tức. May mà một tháng sau đã nhận được thư của huynh ấy.

Trời vừa sáng, chiếc trống đăng văn trước cổng cung đã vang lên như sấm sét, vang dội khắp hoàng cung. Nguyễn Linh Lung lại một lần nữa giật mình tỉnh giấc, l*иg ngực nàng đau thắt lại.

“Mộ Tuyết, đã xảy ra chuyện gì?”

Ngoài trời mưa càng lúc càng lớn, Mộ Tuyết mang theo hơi lạnh vào trong điện, cách năm bước khẽ cúi đầu, nhìn đôi môi trắng bệch của Đế Cơ mà lòng đầy lo lắng: “Là... là Nhữ Nam Vương đã đánh trống đăng văn ạ.”

“Cái gì? Vậy ngươi có biết nguyên do không?”

Nàng lắc đầu, chỉ sợ sau khi Đế Cơ biết được lời đồn rồi trong lòng sẽ càng khó chịu hơn.

“Ta thấy trời cũng không còn sớm nữa, lát nữa đợi mọi người hạ triều, ta mới đi tắm rửa sợ là không kịp.” Nàng chỉ mặc một chiếc trung y màu trắng, ngồi trước bàn trang điểm: “Chải tóc cho ta đi!”

“Vâng.”

Lúc Nguyễn Linh Lung ra ngoài thì đúng lúc mưa lớn. Nàng đứng ngoài cửa Ngự thư phòng, dùng khăn tay lau những lọn tóc mái bị ướt, chờ Tôn nội thị vào thông báo.

Giọng nói của Nhữ Nam Vương khản đặc, dường như đã già đi rất nhiều.

“Xin Bệ hạ hãy làm chủ cho thần đệ! Kêu oan cho con trai của thần!”

Nguyễn Linh Lung nghe mà chẳng hiểu gì, chẳng lẽ người đường huynh bất tài đó của nàng, một đêm không gặp lại gây chuyện thị phi gì ở bên ngoài rồi sao?

“Ngươi muốn cáo trạng Ôn Thiên Lâu tối qua đã lẻn vào Vương phủ ám sát Nguyễn Ngọc Thành, trẫm nhất định sẽ làm chủ cho ngươi.”

Nguyễn Linh Lung sững sờ trong giây lát, chiếc khăn trong tay nàng như diều đứt dây, theo gió bay xa, rơi xuống bụi cỏ mặc cho mưa gió vùi dập.

Nàng đẩy cửa xông vào Ngự thư phòng, chỉ thấy thị vệ đeo đao bước tới, giơ tay gỡ chiếc mũ ô sa trên đầu Ôn Thiên Lâu xuống. Hắn mặt không biểu cảm, cởi đai ngọc bên hông, cởi quan bào đặt vào trong khay.

“Phụ hoàng, Ôn Thiên Lâu tuyệt đối sẽ không gϊếŧ người.”

Nhữ Nam Vương đôi mắt đỏ hoe, trong cơn tức giận cầm lấy chiếc áo dính máu trên bàn, bước nhanh đến trước mặt Nguyễn Linh Lung.

“Linh Lung, bản vương là hoàng thúc của con, sao có thể lấy tính mạng của Nguyễn Ngọc Thành ra làm trò đùa, chạy đến trước mặt phụ hoàng con để kiện ngự trạng chứ?”

Nàng vẫn không tin Ôn Thiên Lâu sẽ ra tay gϊếŧ Nguyễn Ngọc Thành, nàng mang theo ánh mắt cầu xin nhìn về phía phụ hoàng.

Ông chỉ phất tay một cái, liền cho người áp giải Ôn Thiên Lâu đi.

Ôn Thiên Lâu ung dung thẳng lưng, chưa từng nhìn thẳng vào Nguyễn Linh Lung, lạnh lùng đi qua trước mặt nàng.

Nguyễn Linh Lung khẽ nhíu mày, rõ ràng hôm qua vẫn còn tốt đẹp, sao hôm nay lại bị người ta cáo trạng lên triều đình, ánh mắt hắn nhìn nàng sao như một người xa lạ thế.

“Ta không tin, hắn sẽ gϊếŧ người!” Nguyễn Linh Lung đội mưa đuổi theo.

Chỉ trong một buổi sáng, chuyện Ôn Thiên Lâu gϊếŧ Nguyễn Ngọc Thành đã lan truyền khắp kinh thành.

Một đồn mười, mười đồn trăm, như thể đã tận mắt chứng kiến hắn gây án, nói Ôn Thiên Lâu là một kẻ tiểu nhân bụng dạ hẹp hòi, lòng mang thù hận, chỉ vì một cuộc tranh cãi mà khiến Nguyễn Thế tử rước họa sát thân.

Nguyễn Linh Lung vô cùng tức giận, nhưng cũng may mắn hắn tạm thời chỉ bị giam giữ.

Trong nhà ngục tối tăm ẩm ướt, Ôn Thiên Lâu quay lưng về phía cửa lao ngồi trên ghế dài, đăm chiêu nhìn ngọn đèn dầu. Nghe thấy tiếng mở khóa sau lưng, hắn mới hoàn hồn.

Nguyễn Linh Lung gỡ mũ trùm đầu xuống, đặt hộp thức ăn lên chiếc bàn vuông bốn góc, nhìn vẻ mặt không biểu cảm của hắn, có lẽ trong lòng đang vô cùng khó chịu. Nàng lần lượt lấy thức ăn ra.

Nàng an ủi: “Trong lòng ngươi chắc chắn vô cùng ấm ức, ta nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ngươi, trả lại sự trong sạch cho ngươi.”

“Trong sạch gì chứ? Nếu người thật sự là do ta gϊếŧ thì sao? Nàng lại định minh oan cho ta thế nào?”

Nguyễn Linh Lung khẽ sững người: “Không thể nào, ta không tin ngươi sẽ gϊếŧ người.”

Ôn Thiên Lâu nhìn đĩa bánh hoa quế tẩm mật ong kia, trong lòng thầm cười nhạt.

Nàng cố ý đến đây để chọc tức hắn phải không? Đĩa bánh đậu xanh kia, nàng một miếng không nếm đã tiện tay cho cung nhân.

Xem ra tấm lòng của hắn, trong mắt nàng không đáng một xu nên mới cố ý dùng bánh hoa quế để sỉ nhục hắn.

Hắn lại xếp thức ăn vào trong hộp, giọng điệu vô cùng lạnh lùng.

“Không phiền Lạc Gia Đế Cơ phải lo lắng. Ta sinh ra đã hèn mọn, từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ là một con kiến trong tay hoàng thất các người, ai cũng có thể giẫm lên một bước.”