Ôn Thiên Lâu đấm tới tấp vào mặt hắn ta, có lúc còn cắn vào cánh tay Nguyễn Ngọc Thành không chịu nhả, một mùi máu tanh lan tỏa trong miệng, hắn liền đổi chỗ khác tiếp tục cắn.
Hắn như một con chó dữ, khiến Nguyễn Ngọc Thành không thể chống đỡ.
Khi Nguyễn Linh Lung biết chuyện này, hai người họ đã bị Bệ hạ triệu vào cung, quỳ trước cửa Ngự thư phòng để suy ngẫm. Nhữ Nam Vương biết chuyện, vội vã vào cung, đi thẳng đến Ngự thư phòng.
Ôn Thiên Lâu không có thân thế hiển hách, không có người cha quyền thế ngút trời. Hắn lại có chút mong chờ Nguyễn Linh Lung sẽ xuất hiện ở đây, bênh vực cho hắn một hai câu.
Nhữ Nam Vương quan tâm nhìn vết thương trên người Nguyễn Ngọc Thành. Thực sự không ngờ, người khác đánh nhau nhiều nhất chỉ là quyền cước tay chân, Ôn Thiên Lâu lại còn cắn người.
Ông ta nổi giận, một cước đá vào vai Ôn Thiên Lâu, đá người ngã xuống đất, hung hăng chỉ tay vào hắn: “Ngươi to gan thật, dám dĩ hạ phạm thượng ra tay với Thế tử. Bản vương sẽ nhổ hết răng của ngươi.”
Ôn Thiên Lâu mím môi không nói một lời, lại quỳ thẳng người.
Cánh cửa điện màu đỏ son được mở ra từ bên trong. Nguyễn Tần Thiên nhìn Nhữ Nam Vương tay cầm trường kiếm, khuyên giải: “Thiếu niên đánh nhau là chuyện thường tình, Nhữ Nam Vương, ngươi cầm kiếm trước ngự tiền là có ý gì? Rốt cuộc vẫn là có chút thiên vị, ngươi chỉ thấy vết cắn trên người Ngọc Thành, vậy vết roi trên người hắn ngươi lại làm như không thấy?”
Nhữ Nam Vương thấy vết roi trên người Ôn Thiên Lâu có vẻ nặng hơn, mới hơi nguôi giận.
Nguyễn Tần Thiên thản nhiên nói: “Vậy đi! Theo ý trẫm, hai người họ lại phạt hai mươi trượng và mười roi, chuyện này coi như bỏ qua.”
“Cái gì!” Nguyễn Ngọc Thành kinh hãi thất sắc: “Hoàng thúc, rõ ràng là Ôn Thiên Lâu ra tay trước, dựa vào cái gì con cũng phải chịu phạt?”
Nguyễn Tần Thiên khẽ cúi người, nhìn chằm chằm vào hắn ta: “Ngươi dám chất vấn trẫm?”
“Ngọc Thành không dám!”
Ôn Thiên Lâu từ đầu đến cuối đều cụp mi mắt, không hề tự bào chữa cho mình, hắn mặt không biểu cảm nằm sấp trên ghế dài. Nàng không xuất hiện, có lẽ là không thoát được sự trừng phạt của Bệ hạ rồi.
Hắn thầm nghĩ, mình ra tay tuy có chút bốc đồng, nhưng không hiểu tại sao chỉ cần người khác nói xấu Nguyễn Linh Lung, hắn lại bất giác muốn đứng ra bênh vực cho nàng.
Hắn như thể đã chấp nhận số phận, nhắm mắt lại, chờ đợi trượng hình rơi xuống.
Lạc Gia Đế Cơ, hôm nay bảo vệ nàng xem như là đã trả lại món quà sinh thần của nàng rồi, sau này chúng ta không ai nợ ai.
“Dừng tay!”
Một tiếng quát trong trẻo từ xa vọng lại, cây trường côn dài trong tay thị vệ liền khựng lại giữa không trung.
Nguyễn Linh Lung bước nhanh đến, cúi người hành lễ với Nguyễn Tần Thiên. Nàng quỳ xuống trước mặt phụ hoàng, khẽ cúi đầu, hai tay đặt ngang, trán nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay đang đan vào nhau.
Nàng vội vàng nói: “Nếu phụ hoàng muốn phạt Ôn Thiên Lâu, Linh Lung nguyện thay hắn chịu phạt.”
Lời này vừa thốt ra, Ôn Thiên Lâu không khỏi kinh ngạc.
Nhưng rồi nghĩ lại, Nguyễn Linh Lung chẳng qua là ỷ vào thân phận Đế Cơ tôn quý của mình nên mới dám nói ra lời này, Bệ hạ chắc chắn không nỡ phạt nàng.
Nguyễn Tần Thiên dường như đang suy nghĩ điều gì đó liếc nhìn Nhữ Nam Vương, trầm ngâm nói: “Chuyện này thì liên quan gì đến con? Hai mươi trượng và mười roi này, con không chịu nổi đâu.”
“Phụ hoàng, nhi thần nghe nói tối qua pháo hoa đã đốt cháy một cửa tiệm, còn gây ra án mạng, pháo hoa là do nhi thần ra lệnh đốt.” Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Thiên Lâu mình đầy thương tích, toàn thân là máu ở bên cạnh.
“Tai bay vạ gió đổ xuống người Ôn Thiên Lâu, hắn thực sự có chút oan uổng.”
Nàng nhìn Nguyễn Ngọc Thành bất tài vô dụng, lại cảm thấy ấm ức: “Đường huynh nguyện vì bá tánh đòi lại công bằng tự nhiên là chuyện tốt, chỉ là Ôn Thiên Lâu ra tay cũng là vì nhi thần, chuyện liên quan đến danh dự của nữ nhi...”
Nguyễn Ngọc Thành không nắm vững thành ghế, ngã từ trên xuống, rơi mạnh xuống đất. Hắn bò lết đến trước mặt Nguyễn Tần Thiên, biện giải: “Đường muội, muội đừng có nói bậy, sao ta có thể lấy danh dự của muội ra đùa giỡn được.”
Hắn ta rụt rè kéo vạt áo của Nguyễn Tần Thiên: “Bệ hạ minh giám, Ngọc Thành tuyệt đối không dám làm như vậy.”
Nguyễn Tần Thiên rất ghét bỏ lùi lại một bước, gọi Tôn nội thị đến: “Thay trẫm điều tra chuyện này.”
“Vâng, tuân lệnh Thánh Thượng.” Ông ta đang định lui ra.
Nguyễn Tần Thiên cảm thấy hơi đau đầu: “Đúng rồi, chuyện cửa tiệm bị cháy đó, ngươi cũng đi điều tra luôn đi. Nếu thật sự là do pháo hoa gây ra...”
Nguyễn Linh Lung cắt lời, dõng dạc nói: “Nếu thật sự là do pháo hoa gây ra, Linh Lung nguyện một mình gánh chịu mọi tội trách, chỉ cầu phụ hoàng đừng phạt Ôn Thiên Lâu trượng hình và đánh roi.”
Nguyễn Tần Thiên hít một hơi thật sâu: “Được, vậy trẫm sẽ theo ý con.”
Nguyễn Linh Lung đỡ Ôn Thiên Lâu từ ghế dài dậy, đưa bàn tay ngọc ngà ra cẩn thận xem xét vết thương lộ ra trên cánh tay hắn, hốc mắt hơi hoe đỏ. Nàng tìm cung nữ lấy một chiếc áo choàng khoác lên vai hắn.
Dù hắn không muốn, Nguyễn Linh Lung gần như là ấn người hắn lên bộ liễn, đưa về cung Phúc Mãn của mình.
Ôn Thiên Lâu mặt không biểu cảm nhìn tấm rèm lụa màu hồng nhạt và những chuỗi ngọc trai đang lay động trước mắt. Sao hắn lại cảm thấy mình càng giống một vị quý phi thế nhỉ?
Bên tai vang lên tiếng lẩm bẩm của Nguyễn Linh Lung.
“Nguyễn Ngọc Thành hắn chính là một tên vô lại mặt dày, hắn không có quan chức, ngày thường cũng không ít lần ỷ mạnh hϊếp yếu. Nếu hắn có nói lời khó nghe, tạm thời cứ nhịn đi, sau này tìm cớ mắng lại, hà cớ gì ngươi phải so đo với loại người đó để rồi rước lấy toàn thân thương tích.”
Tân khoa Trạng nguyên công khai đánh nhau với người khác giữa chốn đông người, Nguyễn Ngọc Thành sau lưng lại cho người đi tung tin đồn, đối với danh tiếng và con đường làm quan của hắn đều không có lợi. Đến lúc đó trên triều lại bị người ta dâng sớ đàn hặc.
Giáng chức là chuyện nhỏ, chỉ sợ là sẽ bị bãi miễn chức quan, công sức mười năm đèn sách khổ đọc của Ôn Thiên Lâu sẽ đổ sông đổ bể.
Hắn suy nghĩ một lát, qua lớp rèm lụa mỏng manh nhìn về phía Nguyễn Linh Lung.
Tiếng nói không ngớt của Nguyễn Linh Lung, nhưng nghe vào tai hắn lại có chút ấm áp, tựa như lời chuyện trò thường ngày của người thân. Nghĩ lại, dường như chưa từng có ai nói chuyện với hắn như vậy.
Hắn chính là không thể nghe người khác nói xấu Nguyễn Linh Lung. Ôn Thiên Lâu nhẹ giọng đáp: “Được, sau này ta sẽ nghe lời nàng.”
Nguyễn Linh Lung cho truyền ngự y đến chữa thương cho hắn, lại ra lệnh cho Mộ Tuyết tìm mấy lọ thuốc mỡ còn lại của mình, dặn dò Ôn Thiên Lâu kỹ lưỡng.
“Thuốc mỡ này là phương thuốc mà phụ hoàng ta cầu được từ một vị cao nhân. Hồi nhỏ ta hay leo trèo nên thường bị thương, va đập sưng tấy đều lâu lành hơn người thường. Dược liệu quý giá khó tìm, ngàn vàng khó mua, trong cung Phúc Mãn chỉ còn lại từng này, ngươi dùng nó vết thương sẽ mau lành hơn.”
Ôn Thiên Lâu thấy nàng đặt những chiếc lọ nhỏ vào trong hộp gấm đỏ, không khỏi nhớ đến lọ thuốc mà mình đã ném vào trong chén trà, vốn tưởng chỉ là vật bình thường.
Ai ngờ mình ngay từ đầu hắn đã phụ tấm lòng của nàng.