"Không phải hình như, chính là vị Lạc Gia Đế Cơ đó. Cũng chỉ có nàng mới dám coi thường cung quy mà hành động tùy tiện như vậy. Nhưng trong thành đều đang đồn, Bệ hạ sẽ chọn phò mã cho Lạc Gia Đế Cơ trong đêm yến tiệc Trung thu. Các vị nói xem, cuối cùng ai sẽ có được diễm phúc cưới Đế Cơ?"
“Ai mà biết được, ta đây lại có chút mong chờ yến tiệc Trung thu ngày kia rồi. Người ta thường nói đời người có hai chuyện vui nhất là đêm động phòng hoa chúc và ngày bảng vàng đề tên, nếu ta có thể cưới nàng làm thê tử, đời này coi như không còn gì hối tiếc.” Nam tử tay cầm quyển sách thấy Ôn Thiên Lâu cứ nhìn chằm chằm vào góc tường cung đến xuất thần, bèn trêu chọc: “Ôn Thiên Lâu, ngươi có thích Lạc Gia Đế Cơ không?”
Ôn Thiên Lâu nhớ lại cung nữ lỗ mãng ban nãy có nhan sắc không tầm thường, không biết Lạc Gia Đế Cơ lại có dung mạo kinh diễm đến mức nào.
Hắn nghe vậy mỉm cười, mắt khẽ cụp xuống, cúi đầu chắp tay hành lễ: "Chuyện Lạc Gia Đế Cơ chọn phò mã ta không có hứng thú. Tại hạ còn có công vụ trong người, xin phép đi trước một bước."
Nguyễn Linh Lung trở về điện Phúc Mãn mới biết ba vị tỷ tỷ đã theo phu quân của mình xuất cung về phủ. Cung điện rộng lớn lại chỉ còn một mình Nguyễn Linh Lung.
Nàng nằm bò trên bàn nhìn những lọ hoa quế khô đã được phân loại, ánh mắt chuyển sang cây gậy mã cầu phủ bụi ở góc tường, suy nghĩ hồi lâu.
"Dù có tìm lang quân, cũng phải tìm người tâm đầu ý hợp mới được, tốt nhất là có thể đưa mình ra ngoài chơi mã cầu."
Nguyễn Linh Lung vẫy tay gọi Mộ Tuyết đến bên cạnh, tuy là việc Đế Cơ phân phó, nhưng Mộ Tuyết không dám làm, khó xử nói: “Đế Cơ, hành sự như vậy e là không ổn đâu ạ.”
Nguyễn Linh Lung thúc giục: “Mộ Tuyết, ngươi cứ yên tâm mà làm đi!”
“Vâng.” Mộ Tuyết nhận lấy một túi lá vàng từ Đế Cơ, mang đến Xưởng chế tác trong cung.
Nguyễn Linh Lung dùng khăn tay lau cây gậy mã cầu, thầm nghĩ, nếu trưởng bối chọn cho nàng một phu quân buồn tẻ như khúc gỗ, vậy sau này chẳng phải những chuỗi ngày sau đó đều sẽ vô cùng nhàm chán sao.
Nàng đập mạnh xuống bàn một cái, sao lại quên mất tiểu thế tử Sư Tu Minh cơ chứ. Hắn ta tuy là một công tử ăn chơi, tinh thông mọi thứ từ ăn uống đến hưởng lạc, nhưng lại rất dễ nói chuyện.
Nghe nói không lâu trước, ngân khố nhỏ của hắn đã bị Hầu phu nhân tịch thu, cuộc sống trở nên eo hẹp, đang sầu não vì không có tiền tiêu...
Nguyễn Linh Lung lại bảo Mộ Tuyết ra cung đưa thư, để Sư Tu Minh lẻn vào điện Phúc Mãn.
Sư Tu Minh quỳ ngồi trên đệm mềm, dùng ống tay áo rộng che kín mặt mình. Nếu không phải vì Nguyễn Linh Lung nói sẽ cho hắn ta một khoản tiền lớn, có đánh chết hắn ta cũng không dám giả gái trà trộn vào cung.
Sư Tu Minh nói giọng rầu rĩ: “Nói mau, ngươi gọi ta đến đây rốt cuộc là vì chuyện gì?”
Nguyễn Linh Lung cố ý vén tay áo của hắn ta lên, cười nói: “Sư Tu Minh, trước đây ta thấy ngươi trông thật thanh tú nho nhã, không ngờ trang điểm lên lại đáng yêu động lòng người, cũng xinh ra phết đấy.”
Sư Tu Minh giật lại tay áo của mình: “Linh Lung, ngươi nói nhanh lên! Ta hy sinh lớn như vậy không phải để nghe ngươi khen ta xinh đẹp đâu.”
Hắn ta xấu hổ đến mức tai cũng đỏ bừng.
Sớm biết thế này, hắn ta đã chui lỗ chó vào cho rồi.
Nguyễn Linh Lung khệ nệ bê một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt lên bàn, lật tay mở nắp. Mắt Sư Tu Minh sáng rực lên, nàng nhẹ giọng dụ dỗ: "Cả bạc vụn lẫn ngân phiếu, tổng cộng hơn ba trăm lạng, nếu việc thành, số bạc sẽ tăng gấp đôi."
Nguyễn Linh Lung là vị Đế Cơ được sủng ái nhất Đại Nghiệp, muốn sao muốn trăng cũng chỉ là chuyện một câu nói. Ngày thường ra tay hào phóng, Sư Tu Minh chơi với nàng từ nhỏ đến lớn cũng nhận được không ít lợi lộc.
Sư Tu Minh nhìn chằm chằm vào số bạc, vô cùng nghĩa khí vỗ ngực: “Vì Lạc Gia Đế Cơ, dù có lên núi đao xuống biển lửa, ta, Sư Tu Minh này cũng không từ chối, rốt cuộc là chuyện gì?”
“Cưới ta.”
“Cái gì!” Sư Tu Minh trợn to hai mắt.
Hắn ta không nghe lầm chứ? Cưới Linh Lung làm thê tử á?
"Ngươi cưới ta rồi sẽ có ngân khố riêng, cũng không cần sợ Hầu phu nhân cắt tiền tiêu của ngươi nữa. Chơi mã cầu, cưỡi ngựa, săn bắn, đổ xúc xắc ta đều biết, sau này cùng nhau chơi đùa cũng có bạn. Sư Tu Minh, ngươi thấy đề nghị này thế nào?"
Sư Tu Minh đối mặt với tiền bạc tuy có động lòng, nhưng vẫn lắc đầu, bệ hạ tuyệt đối không đồng ý gả viên ngọc quý trên tay cho một công tử ăn chơi như hắn ta.
Hắn ta từ chối: “Linh Lung, chuyện này ta thật sự không làm được, nếu bị cha mẹ ta biết, họ chắc chắn sẽ đánh gãy chân ta. Ta tuy có lòng giúp ngươi, nhưng chỉ sợ bệ hạ không đồng ý...”
Nguyễn Linh Lung lại thêm hai trăm lạng: “Lần này thì sao?”
Sư Tu Minh vơ một nắm bạc nhét vào trong lòng: “Dễ nói, dễ nói, lát nữa ngươi đổi hết bạc thành ngân phiếu rồi soạn một bản khế ước.” Hắn ta vẫn không yên tâm nói: “Nói trước nhé, ta không phải vì thích ngươi nên mới cưới ngươi đâu.”
Nguyễn Linh Lung đẩy cả hòm bạc đến trước mặt hắn: “Ta biết, vậy chúng ta hẹn gặp ở yến tiệc đêm Trung thu nhé.”