Nguyễn Linh Lung khẽ nói: “Nếu ngươi có thể tỉnh lại nói chuyện với ta thì tốt rồi! Ta hơi sợ...”
Có lẽ đã nghe thấy lời cầu nguyện của nàng, Ôn Thiên Lâu từ từ mở mắt ngồi dậy, sắc mặt ửng hồng, đôi đồng tử sâu thẳm như đá hắc diện thạch, lấp lánh theo ánh lửa.
Ánh mắt hắn nhìn Nguyễn Linh Lung có vài phần mơ màng. Chiếc trâm cài tóc đột nhiên lỏng ra, mái tóc đen buông xuống, đuôi mắt khẽ nhếch lên, khóe miệng cong cong.
Nguyễn Linh Lung nhìn dáng vẻ của hắn mà hơi thở ngưng lại, nàng không khỏi nhớ đến hồ ly tinh trong các truyện kể.
Trong cuốn “Mỹ Nam Đồ” bán ở các ngõ hẻm trong kinh thành, Sư Tu Minh còn xếp hạng trong top mười, sao lại không có Ôn Thiên Lâu?
“Ngươi có sao không?” Nguyễn Linh Lung cẩn thận nhìn Ôn Thiên Lâu, cảm thấy ánh mắt của hắn có chút không đúng.
Hắn vén mái tóc lòa xòa ra sau vai, dịu dàng nói: “Tỷ tỷ, ta không sao.”
“Hả?” Nguyễn Linh Lung vô cùng kinh ngạc. Ôn Thiên Lâu đã đến tuổi nhược quán*, vậy mà lại gọi nàng là tỷ tỷ!
*20 tuổi.
Nguyễn Linh Lung cười khổ sờ lên trán hắn, quả nhiên là sốt rất cao.
Ôn Thiên Lâu nhìn cánh tay được nẹp gỗ của nàng, xót xa nói: "Tay của tỷ tỷ bị thương sao? Ta biết một chút y thuật, có cần ta xem giúp tỷ không?"
Nguyễn Linh Lung thấy hắn bây giờ sốt đến mơ hồ, tự nhiên là không tin được, vội vàng từ chối.
“Không cần đâu, ta đã đỡ nhiều rồi, trời không còn sớm nữa, ngươi mau nghỉ ngơi đi.”
Hắn khẽ nheo mắt phượng, dường như đang suy nghĩ điều gì đó: “Tỷ tỷ không tin ta sao?”
Nguyễn Linh Lung từ từ lùi lại, Ôn Thiên Lâu vươn tay vây nàng giữa mình và vách đá, vẻ mặt có chút không vui. "Ta chỉ muốn chữa trị cho tỷ tỷ thôi, tại sao lại sợ ta?"
Nàng biết tính cách Ôn Thiên Lâu nắng mưa thất thường, nhưng không ngờ lúc hắn sốt lại có bộ dạng này. Nàng nhìn về phía đống lửa, rất chột dạ nói: “Ta không có sợ ngươi.”
“Tỷ đang nói dối.” Ôn Thiên Lâu không cho nàng từ chối, liền cởi dải vải ra, cách một lớp vải, từng tấc một sờ từ cổ tay lên đến cánh tay nàng. Cơn đau ập đến bất ngờ, thì ra chỉ là bị trật khớp.
Sau khi hắn nắn lại khớp xương bị trật, liền cúi đầu lui về vị trí cũ, ôm gối ngồi tựa vào vách đá, buồn bã nói: “Muội từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được ông nội một tay nuôi lớn. Nhà nghèo, ta liền lên núi hái thảo dược bán lấy chút tiền, theo học lỏm được chút ít từ người làm ở tiệm thuốc.”
“Vậy những người thân khác của ngươi đâu?”
Hắn như một con thú non, vùi đầu vào trong gối: “Không biết.”
“Sau này... ta chính là người thân của ngươi.”
Trong mắt Ôn Thiên Lâu lóe lên một tia sáng, hắn đưa tay ra ôm người vào lòng, vô cùng vui mừng nói: “Đa tạ tỷ tỷ.”
Nguyễn Linh Lung đưa tay lên nhẹ nhàng vỗ lưng hắn. Hai người cùng đắp một chiếc áo choàng, trò chuyện rất lâu, không biết từ lúc nào đã ngủ thϊếp đi. Nguyễn Linh Lung tìm đến thân thể nóng rực của hắn mà dựa vào, đống lửa dần tàn.
Nhưng Nguyễn Linh Lung trong lòng hắn lại ngủ không yên, trong mơ Ôn Thiên Lâu đã gọi nàng là tỷ tỷ suốt một đêm.
...
Bên ngoài sơn động, trời đã sáng rõ. Ôn Thiên Lâu đột nhiên bừng mắt tỉnh dậy, chỉ cảm thấy l*иg ngực bí bách vô cùng khó chịu, cả người như bị trói như một cái bánh chưng, không thể động đậy.
Cánh tay của Nguyễn Linh Lung đang ôm ngang eo hắn, hắn thậm chí còn dùng một cánh tay của mình cho nàng làm gối.
Trong phút chốc, hắn cảm thấy vô cùng hoang đường. Hắn vốn ngủ rất nông, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là sẽ tỉnh dậy, chưa bao giờ ngủ say như thế này. Nếu Nguyễn Linh Lung biết chút võ công, thông hiểu huyệt đạo, thì chẳng khác nào đã giao tính mạng của mình vào tay đối phương.
Ôn Thiên Lâu nghe thấy tiếng người gọi tên hai người họ ở gần đó, liền định đứng dậy. Nguyễn Linh Lung nghe tiếng động cũng tỉnh giấc, lớn tiếng đáp ra ngoài: “Bọn ta ở đây!”
Ôn Thiên Lâu muốn bịt miệng nàng lại cũng không kịp, hắn miễn cưỡng chống cánh tay đã bị gối đến tê dại ngồi dậy nhưng không dùng được chút sức lực nào, hoảng hốt muốn rút tay áo của mình ra khỏi người Nguyễn Linh Lung.
Mọi người nghe tiếng đã đến trong sơn động, chỉ nghe Đế Cơ nói vọng ra: “Ôn Thiên Lâu, ngươi nhẹ một chút, đè lên tóc của ta rồi!”
Ôn Thiên Lâu đưa tay lên trán, xoa xoa thái dương, lần này thì có giải thích cũng không rõ nữa rồi.
Sư Tu Minh đã tìm kiếm suốt một đêm, hắn ta giơ tay ra hiệu cho mọi người đợi ở bên ngoài. Mộ Tuyết cúi người hành lễ, mặt đỏ bừng đi vào trong.
Nàng ấy tuy chỉ biết sơ sài về chuyện tình cảm nam nữ, nhưng đây là lần đầu tiên hầu hạ Đế Cơ thức dậy trong hoàn cảnh này, ít nhiều cũng có chút ngượng ngùng, liền cúi đầu rất thấp đi về phía trước. Thấy y phục của hai người vẫn chỉnh tề trên người, nàng ấy mới thở phào nhẹ nhõm, cúi người hành lễ.
“Mộ Tuyết tham kiến Đế Cơ.”
Nguyễn Linh Lung thấy người đến là Mộ Tuyết, liền đứng dậy vui mừng ôm chầm lấy nàng ấy: “Cuối cùng cũng mong được ngươi đến. Mộ Tuyết, ngươi không biết tối qua ta sợ đến mức nào đâu, ta cảm giác trong rừng cây bên ngoài toàn là ác quỷ...”
“Đế Cơ có bị thương không ạ?”
Nguyễn Linh Lung cười nói: “Ta không sao.”
Mộ Tuyết rất đau lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng Nguyễn Linh Lung: “Mộ Tuyết rất lo lắng cho người, may mà người không sao. Sư Thế tử đã dẫn cấm quân và thị vệ tìm hai người suốt một đêm, ai ngờ người và Ôn đại nhân lại ở ngay gần đây.”
“May mà đã bình an qua một đêm, vẫn là mau chóng dậy về đại doanh thôi, cũng không biết kẻ nào lại dám ám toán ta.” Nàng nhìn về phía Ôn Thiên Lâu phong thái tuấn tú: “Cũng may có chàng ấy bảo vệ ta.”
Ôn Thiên Lâu cảm thấy cánh tay bị dùng làm gối đau nhức dữ dội, hắn vén tay áo lên xem, lần này là mảnh y phục của Nguyễn Linh Lung bị xé ra quấn trên cánh tay hắn.
Hắn đột nhiên nhớ lại chuyện tối qua, sắc mặt càng lúc càng âm trầm khó coi.
“Tỷ tỷ, tại sao tỷ không dám nhìn ta? Có phải thấy dung mạo ta không bằng vị tiểu thế tử kia không?”
“Tỷ tỷ, cánh tay ta đau quá, tỷ có cách nào giảm đau cho ta không?”
Tỷ tỷ...
Ôn Thiên Lâu hối hận đến xanh cả ruột gan, hắn nhắm mắt lại, từ từ nắm chặt tay.
Một đêm toàn tỷ tỷ dài, tỷ tỷ ngắn.
Sốt cao khiến hắn mất hết lý trí thì thôi đi, tại sao ngày hôm sau còn để hắn nhớ lại chứ.
Nguyễn Linh Lung thấy Ôn Thiên Lâu nhíu chặt mày, hắn tối qua quấy phá rất lợi hại, nàng còn tưởng là do vết thương đau không chịu nổi, vội nói: “Vẫn là mau về thôi!”
“Vâng, Đế Cơ.” Mộ Tuyết nhặt chiếc áo choàng dưới đất lên, đi theo sau hai người.
Nguyễn Linh Lung dìu Ôn Thiên Lâu chậm rãi đi về phía cửa hang động. Hắn cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu nặng chân nhẹ, khó khăn bước đi những bước chân xiêu vẹo.
Sư Tu Minh thấy hai người không sao mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Nếu Nguyễn Linh Lung xảy ra chuyện, hắn ta sẽ phải tự trách cả đời, cha cũng sẽ đánh gãy chân hắn ta mất.
Mấy hôm trước Lão Hầu gia còn đang cảm khái, rõ ràng con trai nhà mình và Đế Cơ là thanh mai trúc mã, tại sao Bệ hạ lại chọn một tên nghèo kiết xác làm phò mã, chỉ trách Sư Tu Minh không có phúc khí cưới được Lạc Gia Đế Cơ.