Chương 22

Nàng nghiêng người qua lại để né mũi tên: “Ôn Thiên Lâu, giận thì giận, ngươi đừng có làm bậy. Chúng ta sau này còn phải bái thiên địa, nếu ta chết, ngươi nhất định phải cùng ta làm một cặp uyên ương vong mệnh đấy.”

Ôn Thiên Lâu cười lạnh một tiếng khinh miệt: “Ai nói sau này sẽ thành thân với nàng.” Hắn mang theo một vẻ tàn nhẫn buông ngón tay đang giữ đuôi tên ra.

Nguyễn Linh Lung theo phản xạ nhắm chặt mắt, nàng nghe thấy tiếng mũi tên chạm nhẹ vào hoa tai, còn chưa kịp hoàn hồn.

Ôn Thiên Lâu đã giơ roi ngựa trong tay quất vào con ngựa mà Nguyễn Linh Lung đang cưỡi, nó điên cuồng lao về phía trước.

Nàng nắm chặt dây cương, kinh hãi thất sắc: “Ôn Thiên Lâu, ngươi làm gì vậy?”

Khi Nguyễn Linh Lung quay đầu lại, mười mấy tên hắc y nhân bịt mặt từ trong bụi cỏ túa ra, tay cầm kiếm đuổi theo, trên đất còn có một tên đã trúng tên nằm đó.

Ôn Thiên Lâu hét lớn “Mau chạy”, kỹ thuật cưỡi ngựa của hắn cực tốt, đã nhanh hơn Nguyễn Linh Lung một bước. Sợi dây bẫy ngựa của thích khách giăng ra chỉ kịp giữ chân được Nguyễn Linh Lung, nàng ngã từ trên lưng ngựa xuống đất.

Ôn Thiên Lâu nhìn những tên thích khách áo đen đang bao vây truy đuổi, vốn định cứ thế bỏ đi.

Nhưng chàng lại nhớ đến cơn mưa tầm tã chiều hôm đó, trước ngưỡng cửa sinh tử, Nguyễn Linh Lung đối mặt với hắn đang bị trẹo chân, nàng vốn có thể bỏ đi một mình.

Nhưng nàng vẫn nguyện ý đưa hắn cùng rời đi.

Ôn Thiên Lâu đột nhiên quay ngựa lại, nhảy qua người Nguyễn Linh Lung, đẩy lùi bọn thích khách, giữ một khoảng cách với nàng, lấy tên giương cung một mạch không nghỉ, ba mũi tên cùng lúc bay ra, bọn thích khách theo tiếng kêu ngã xuống đất.

Hắn vội vàng nói: “Nàng còn đứng dậy được không?”

“Ta không sao.” Nguyễn Linh Lung môi trắng bệch, bò dậy từ dưới đất, phát hiện cánh tay phải đau dữ dội. Tên thích khách nấp sau gốc cây đột nhiên xuất hiện đâm về phía nàng.

Nàng dùng tay trái cầm cung hất mạnh lên, dây cung đứt tung khi va vào lưỡi kiếm. Ôn Thiên Lâu giương cung quay người bắn vào bắp chân của tên đó.

Càng lúc càng nhiều thích khách xông về phía hai người. Ôn Thiên Lâu bị một thanh kiếm từ phía trước ép phải xuống ngựa. Hắn đưa tay lên sờ túi tên sau lưng, bên trong đã trống không.

Nguyễn Linh Lung nhặt cây cung của Ôn Thiên Lâu lên, nàng nhíu chặt mày ôm lấy cánh tay: “Vừa rồi ngươi vốn có thể cứ thế bỏ đi, tại sao không chạy?”

“Trước đây nàng chưa từng bỏ mặc ta, nhiều nhất chỉ xem như trả lại nàng một ân tình.”

Hắn nhìn chằm chằm vào đám người, dùng chân đá một thanh kiếm lên rồi nắm trong tay. Tên thích khách đối diện dường như có chút e dè.

Hắn bảo vệ Nguyễn Linh Lung xông ra theo hướng ít người hơn, men theo con đường dốc nhỏ chui vào trong rừng rậm. Ôn Thiên Lâu đột nhiên buông tay nàng ra, dặn dò: “Nàng tìm một chỗ trốn trước đi, lát nữa ta sẽ đến tìm nàng.”

“Nhưng ngươi...”

Ôn Thiên Lâu giơ kiếm chặn những tên thích khách đuổi theo trên con đường nhỏ, một cước đá bay một tên rơi xuống dốc.

Ôn Thiên Lâu nghiêm giọng nói: “Mau đi!”

Nguyễn Linh Lung nhìn những tên thích khách đang đến gần mình, lại bị Ôn Thiên Lâu dùng kiếm đâm loạn xạ đẩy lùi. Sau một hồi do dự, có lẽ nàng sẽ làm liên lụy đến hắn, nàng không quay đầu lại mà men theo con đường nhỏ chạy lên chỗ cao hơn.

Ôn Thiên Lâu quay đầu lại thấy nàng rời đi, trong lòng lại như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.

Hắn thầm nghĩ: Nguyễn Linh Lung, nàng tuyệt tình với ta đến vậy thật tốt, sau này sẽ không có chuyện tình sâu nghĩa nặng trao nhầm chỗ, ta cũng không cần phải mang tiếng phụ bạc.

Tên thích khách nhân lúc hắn phân tâm, đột nhiên đâm vào ngực hắn. May mà hắn đỡ kịp, mũi kiếm chỉ rạch qua da.

Ôn Thiên Lâu tuy giỏi thuật cưỡi ngựa bắn cung, nhưng kiếm thuật không tốt. Hắn khổ sở vì đối phương đông người, khó mà thoát thân.

Hắn vốn tưởng đại nghiệp chưa thành, hôm nay phải bỏ mạng tại đây, thì một cây gậy gỗ dài đột nhiên đánh trúng tên thích khách.

Ôn Thiên Lâu ngẩng đầu nhìn lên dốc cao, chỉ thấy bóng dáng nhỏ bé của Nguyễn Linh Lung đang đứng trên đỉnh đồi, một tay cầm cung, ngồi xổm xuống nhặt ba cành cây đã được vót nhọn bên cạnh chân đặt lên cung tên.

Đôi mắt hạnh của nàng ánh lên vẻ kiên định, mái tóc theo gió khẽ bay, nàng lớn tiếng nói: “Các ngươi ra tay với ta không đủ tàn nhẫn, đủ thấy kẻ đứng sau chỉ đạo các ngươi e dè phụ hoàng của ta. Ta cũng nói thẳng, Ôn Thiên Lâu là phò mã mà ta đã chọn, nếu hắn xảy ra chuyện gì, các ngươi cũng nên biết danh hiệu Diêm Vương sống của ta...”

Bọn thích khách nghe vậy liền nhìn nhau, cuối cùng vẫn từ từ lùi lại rồi rời đi.

Ôn Thiên Lâu dùng kiếm chống người, một chân quỳ xuống đất. Nguyễn Linh Lung từ trên cao cẩn thận đi xuống, đỡ hắn đang kiệt sức dậy.

Hắn cảm thấy thanh kiếm nặng trịch nên tiện tay ném xuống đất, giọng nói yếu ớt: “Nếu nàng sớm dùng chiêu này, ta đâu có khổ sở chống đỡ đến bây giờ.”

Cánh tay Nguyễn Linh Lung dùng sức nên giờ đau dữ dội, nàng đỡ người đi về phía hang động vừa tìm được.

"Ta chỉ là đoán mò thôi, lỡ như chiêu này không có tác dụng với họ, cũng chỉ đành ủy khuất ngươi chống đỡ một lúc." Nàng đi qua một đống cành cây còn cố ý đá một cái: “Ta không phải đã đến cứu ngươi rồi sao, ta vót cành cây đến muốn tóe lửa luôn đây này. Ngươi xem, ngón tay cái của ta toàn là mụn nước.”

“Nói như vậy, ta còn phải cảm ơn nàng nữa.” Hắn bất đắc dĩ thở dài một hơi, còn thuận thế bóp nhẹ vào mụn nước trên ngón tay cái của nàng.

Hít!

Nguyễn Linh Lung đau đến hít một hơi khí lạnh: “Ôn Thiên Lâu, ngươi có còn là người không?”

Nàng vừa dứt lời, Ôn Thiên Lâu đã ngã sang một bên, bất tỉnh nằm trên đất. Khoảnh khắc cuối cùng trước khi nhắm mắt, hắn lại thấy vẻ mặt lo lắng của Nguyễn Linh Lung.

Trong lòng Ôn Thiên Lâu vui buồn lẫn lộn.

Tại sao lại quay lại tìm ta?

...

Sư Tu Minh cưỡi ngựa quay lại theo con đường cũ. Hắn ta đến nơi đã hẹn nhưng không thấy bóng dáng hai người đâu. Chỉ là giữa đường hắn ta bị đau bụng, chậm trễ một lát.

Hắn ta kỳ lạ nói: “Không lẽ cố tình tránh mặt ta để đi tâm tình với nhau rồi? Đi thì đi đi chứ! Cũng không để lại một tờ giấy nhắn một tiếng."

Hắn ta vô tình nhìn thấy đuôi tên bị vứt trong bụi cỏ, bèn xuống ngựa tiến lên xem xét. Trên chiếc móc cong ngược của mũi tên có một mảnh vải đen to bằng móng tay, nhìn kỹ lại thì lá cỏ đã nhuốm một mảng máu lớn.

“Hỏng rồi, chắc chắn là có chuyện rồi.”

...

Nguyễn Linh Lung thấy trời dần tối, không nghe thấy tiếng gọi của thị vệ gần đó, mang theo Ôn Thiên Lâu đang hôn mê không dám tùy tiện xuống núi, kẻo lại gặp phải thổ phỉ và thú dữ.

Rừng cây lúc chạng vạng giống như nanh vuốt dữ tợn của yêu ma, âm u đáng sợ.

Mặt trời lặn sau núi, Nguyễn Linh Lung đốt một đống lửa trong hang, ánh lửa chiếu bóng nàng lên vách đá. Ôn Thiên Lâu đang hôn mê, gối đầu lên đùi nàng. Nguyễn Linh Lung đưa ngón tay ra chọc vào gò má nóng hổi của hắn.

Nàng không dám quay đầu lại nhìn bóng đen của mình đang lay động theo ngọn lửa phía sau. Nàng từ nhỏ đã sợ bóng tối, mỗi khi chạng vạng, Mộ Tuyết sẽ cùng mấy cung nữ sớm thắp sáng đèn trong cung Phúc Mãn.