Trước kia trong cung có động tĩnh gì, Nguyễn Linh Lung luôn là người biết đầu tiên. Chiêu Dương Đế Cơ có chút ngạc nhiên: "Chuyện lớn như vậy mà muội lại không biết?"
Nguyễn Linh Lung “vụt” một tiếng đứng dậy: “Chọn phò mã cho muội? Vậy... vậy Hoàng tổ mẫu có biết không?”
Ba vị Đế Cơ đều lắc đầu.
Gia Ninh Đế Cơ giải thích: “Lúc nãy bọn ta không nghe Hoàng tổ mẫu nhắc tới, nhưng chuyện hôn nhân đại sự là do cha mẹ định đoạt, nghe theo lời mai mối. Muội ở trong cung thêm vài năm để phụng dưỡng, cũng đủ thấy Phụ hoàng và Mẫu hậu thương muội đến nhường nào, các tỷ đây làm gì có phúc phận đó."
Nguyễn Linh Lung biết trong lời nói của nhị tỷ có ẩn ý, nàng suy nghĩ một lát rồi rửa sạch tay: “Các tỷ đợi muội về, trưa nay chúng ta cùng dùng bữa, muội đi tìm Hoàng tổ mẫu.”
Nguyễn Linh Lung vào sau tấm bình phong thay một bộ y phục của cung nữ, đưa lệnh bài của mình cho Mộ Tuyết, hai người cùng nhau lẻn ra khỏi cung điện.
Nguyễn Linh Lung xách tà váy, chạy một mạch về phía điện Ninh Đức của Thái hậu.
Mộ Tuyết ở phía sau đuổi theo muốn đứt hơi: “Đế Cơ, đợi Mộ Tuyết với! Mộ Tuyết thật sự chạy không nổi nữa rồi...”
Nàng quay đầu lại nói: “Vậy ta đi trước! Lát nữa ngươi đến điện Ninh Đức tìm ta.”
Tại góc rẽ của hành lang, Nguyễn Linh Lung đâm sầm vào một người đang đi tới từ hướng đối diện. Người kia thân thủ nhanh nhẹn, chỉ loạng choạng lùi lại nửa bước, còn nàng thì trơ mắt nhìn mình sắp ngã sõng soài xuống đất, nhưng một lực đạo trên cổ tay đã giúp nàng đứng vững lại.
Cũng chỉ trong khoảnh khắc, người đối diện đã buông tay, hắn lùi lại một bước để giữ khoảng cách, chắp tay sau lưng, quả là một bậc quân tử.
Nguyễn Linh Lung ngẩng đầu đánh giá hắn, người như trúc xanh dáng người thẳng tắp, gương mặt thanh tú, mày kiếm xếch vào tóc mai, mắt phượng hơi cong, tựa như trăng sáng giữa núi.
"Nội quy trong cung có ghi, cung nhân không được chạy nhanh, thấy quý nhân phải đứng sang bên cúi đầu hành lễ."
Hắn đánh giá cung nữ trước mặt, có lẽ là người mới đến không hiểu quy củ, cũng không định bắt nàng đi chịu phạt. Nhưng khi nhìn thấy dung mạo của nàng, ánh mắt kinh diễm thoáng qua, hắn nhàn nhạt nói: "Lần sau không được tái phạm."
Nguyễn Linh Lung nghe vậy liền hành lễ một cách qua loa: “Biết rồi.” Sau đó vội vã bước đi.
Nguyễn Linh Lung thầm oán trong bụng.
Tuổi còn trẻ mà mở miệng ra đã ra vẻ già dặn, chẳng khác gì vị thái phó trong học đường.
Mộ Tuyết đi đường tắt đuổi kịp Đế Cơ nhà mình. Nguyễn Linh Lung quay đầu nhìn nam tử mặc hồng bào đang đi xa dần, hắn lại đổi vị trí đứng bên lan can của hành lang treo, không lâu sau, bên cạnh lại có thêm một nam tử khác cũng mặc hồng bào.
Nguyễn Linh Lung nhìn những người đó: “Mộ Tuyết, ngươi có biết người này không? Triều thần ra vào trong cung ta cũng gặp nhiều, sao chưa từng thấy họ bao giờ?"
"Thưa Đế Cơ, Mộ Tuyết cũng chỉ cả gan đoán mò, mấy vị đại nhân đó có lẽ là các tiến sĩ được ban chức quan sau kỳ thi Đình mùa xuân năm nay. Người bị cấm túc trong cung Phúc Mãn đã lâu, thấy lạ mặt cũng là điều dễ hiểu."
Nguyễn Linh Lung không nghĩ nhiều, xách váy chạy nhanh qua con đường nhỏ giữa những bức tường đỏ, thẳng tiến đến điện Ninh Đức.
Nàng hành sự trong cung khác người, tuy mặc y phục cung nữ nhưng lại có một gương mặt xinh đẹp kinh diễm, thị vệ và cung nhân vừa nhìn đã nhận ra là Lạc Gia Đế Cơ, thấy nhiều cũng thành quen, bèn lần lượt tránh đường hành lễ.
Nguyễn Linh Lung vừa bước qua ngưỡng cửa điện Ninh Đức, Thái hậu đang cắm hoa ở thiên điện đã nghe thấy tiếng của nàng, vội cho cung nữ dẫn nàng đến gặp mình.
“Linh Lung bái kiến Hoàng tổ mẫu!”
Nàng ngoan ngoãn quỳ trước mặt Thái hậu hành lễ khấu đầu, trán còn chưa chạm đất đã được Thái hậu đỡ dậy ngồi bên cạnh.
“Mau đứng lên, để ai gia xem nha đầu này có gầy đi không, con đã gần nửa tháng không đến điện Ninh Đức thăm ai gia rồi... có phải lại làm chuyện xấu bị phạt không?”
Nguyễn Linh Lung nép vào lòng Hoàng thái hậu, nũng nịu nói: “Hoàng tổ mẫu, Linh Lung chỉ trèo tường một chút thôi mà Mẫu hậu đã hạ lệnh cấm túc bắt con suy ngẫm. Nhưng mà Hoàng tổ mẫu... Phụ hoàng và Mẫu hậu nói muốn chọn phò mã cho con, nếu con thành hôn, chỉ sợ sau này rất lâu mới được gặp người một lần!”
Thái hậu nghe ra ý của Nguyễn Linh Lung, toan tính nhỏ nhen này quá rõ ràng, là đến để mách lẻo đây mà.
Thái hậu cũng không nỡ gả nàng đi, vỗ vỗ vai Nguyễn Linh Lung, giọng đầy ý vị sâu xa: "Đứa trẻ ngốc, con cũng không còn nhỏ nữa, nữ tử hoàng gia nào mà không phải xuất giá."
Nguyễn Linh Lung khẩn khoản nhìn Thái hậu: “Hoàng tổ mẫu!”
“Trước đây chuyện gì ai gia cũng chiều theo ý con, nhưng hôn sự của con là do ai gia cùng Bệ hạ và Hoàng hậu đã bàn bạc kỹ lưỡng.”
Thái hậu vén lại mấy sợi tóc trước trán Nguyễn Linh Lung, giải thích: "Phụ hoàng và Mẫu hậu của con cũng là do Tiên đế ban hôn, bây giờ chẳng phải cũng tương kính như tân, ân ái lắm sao. Yên tâm, phu quân tương lai của con nhất định sẽ là người ưu tú nhất thiên hạ."
Nguyễn Linh Lung nghĩ đến những lúc Phụ hoàng thường cùng Mẫu hậu đi dạo, đánh cờ, chơi đánh cầu gỗ...
Nàng thấy nụ cười trên mặt Mẫu hậu chưa bao giờ tắt, suy đi nghĩ lại, nếu thành hôn mà có người như vậy cùng mình chơi đùa, cũng thật thú vị.
Nhưng nghĩ lại, đổi người khác thì Mộ Tuyết cũng có thể chơi cùng mình, nàng bèn ngoài mặt đáp: “Linh Lung nghe lời Hoàng tổ mẫu.”
“Thế mới phải.”
Hoàng thái hậu thấy Nguyễn Linh Lung mặc y phục cung nữ ra vào cung đình thật không nhã nhặn, bèn cho nàng thay một bộ trang phục khác.
Nguyễn Linh Lung mặc một bộ y phục xếp ly bằng lụa thêu bướm vàng, đầu cài trâm tóc gắn kim châu và mã não đỏ, không cần son phấn mà da vẫn mịn màng, môi đỏ răng trắng, vô cùng xinh đẹp.
Nguyễn Linh Lung soi gương xoay một vòng, miếng ngọc bội hồng phỉ mới đeo ở eo phát ra tiếng kêu leng keng, nàng đứng trước mặt Thái hậu hành lễ vạn phúc: “Đa tạ hoàng tổ mẫu.”
Thái hậu xuất thân từ gia tộc lớn, rất coi trọng giáo dưỡng lễ nghi. Bà nghe thấy tiếng ngọc bội thì khẽ nhíu mày, vốn dĩ ban miếng ngọc bội hồng phỉ quý giá cho Nguyễn Linh Lung là để nàng đi đứng đoan trang hơn, còn nàng thì hay rồi, lại gây ra động tĩnh lớn như vậy.
Thái hậu tỏ vẻ chê bai: “Đi đi đi! Đừng ở đây làm chướng mắt nữa.”
“Vâng, Linh Lung đa tạ ơn ban thưởng của Hoàng tổ mẫu.”
Nguyễn Linh Lung cười tươi lui ra khỏi điện, tiếng ngọc bội bên hông càng lúc càng trong trẻo vui tai, nàng như một cơn gió nhẹ lướt nhanh qua con đường dưới hành lang treo.
Trên hành lang, mấy vị nam tử trẻ tuổi đang bàn luận công việc chỉ nhìn thấy bóng lưng yêu kiều của nàng, thoáng một cái đã biến mất sau góc tường cung.
Một người trong số đó nói: “Nữ tử kia hình như là Lạc Gia Đế Cơ.”